Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo bay vút lên cao, còn Thanh Y thì đi theo, tay áo phất phới, hai người tựa như thần tiên quyến lữ, biến mất phía cuối trời.
Trong rừng đào, tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm, rất lâu sau mới huyên náo ầm ĩ lên.
"Trời ơi, hắn muốn đi giết truyền nhân Tiên điện kìa, đây là chuyện lớn đủ khiến Tiên cổ khiếp sợ, ảnh hưởng sâu xa!"
"Hoang, tự mình ra tay rồi, chủ động xuất kích, sẽ chấn kinh cả đất trời cho coi!"
Trong rừng đào u tĩnh, hoa rơi lả tả, cánh hoa màu hồng phấn lấp lánh bay đầy trời, hương thơm ngào ngạt nhưng cũng khó che lấp náo nhiệt nơi đây.
Hoang có hành động mạnh mẽ, chuyện lớn sắp phát sinh!
Rất lâu sau, nơi này cũng không thể yên tĩnh, những sinh linh này bồn chồn, muốn tận mắt xem trận chiến đó nhưng đáng tiếc không biết nơi ở của truyền nhân Tiên điện.
"Bán tin tức của mình để lấy thánh dược, Hoang cũng thật là... " Mọi người không biết hình dung về hắn như thế nào cả, nghĩ kỹ lại thì tất cả đều mỉm cười.
"Tiên điện sẽ phải ói máu rồi, có kẻ địch như vậy thì cũng không biết những người kia sau khi biết chuyện sẽ có tâm tình thế nào."
Cao thủ Tiên điện trong rừng hoa đào đã bị giết thế nhưng vẫn còn một ít người quá yếu không lọt vào mắt của Thạch Hạo, hiện giờ khuôn mặt những người này lúc xanh lúc trắng, thực sự đã bị chấn kinh.
Tương tự, những người cá biệt còn sống sót của Minh tộc cũng cảm thấy vô cùng bứt rứt, muốn hét thật to.
Tên Ma vương này... quá khốn nạn, có thần thông mạnh như vậy mà lại chơi trò lừa bịp, gạt lấy một đống thánh được, thật làm người ta tức chết.
Những người thực lực không cao này còn có thể nhịn được, nhưng khi truyền về thì những sơ đại tại cứ điểm chịu sao thấu? Tất cả đều tức tới bể phổi.
Thanh Linh giới, trong một đầm lầy, nơi này tràn ngập mùi thối rữa, không có sinh linh nào muốn nán lại lâu, âm khí dày đặc bao phủ nơi này khiến quanh năm không chút ánh mặt trời.
Đả Thần Thạch dẫn Thạch Hạo và Thanh Y đến đây. Nó ra hiệu yên lặng bởi đã gần chỗ cần đến. Nơi sâu trong đầm lầy truyền đến sự sống, có người đang bảo vệ.
"Một trận pháp!"
Một tế đàn rất nhỏ nằm trong đầm lầy được xây từ vật liệu màu đỏ, và một tên cường giả đang nhắm mắt tu luyện bảo vệ gần đó.
Từng tia khí màu trắng phun ra từ miệng và mũi tựa như rồng nhỏ lượn quanh thân hắn, nhìn sơ qua cũng biết là cao thủ rất mạnh mẽ.
Tuy nhiên, Thạch Hạo cũng không coi ra gì. Trong mắt hắn chỉ có truyền nhân Tiên điện mới có thể coi là địch thủ, người bảo vệ con đường này chẳng ăn nhằm gì.
Thạch Hạo thu lại tinh khí thần, yên lặng điều chỉnh hơi thở rồi sau đó đột ngột ra tay, pháp môn Côn Bằng và Súc địa thành thốn kết hợp cùng nhau hóa thành một làn khói mỏng, hắn vọt tới.
Đồng thời, hắn cũng tạo ra động thiên duy nhất bao phủ lấy người kia.
Người này mở mắt và cật lực giãy giụa, hắn muốn xuyên qua tế đàn để truyền tin tức đi, nhưng đã chậm, động thiên duy nhất này đã giam cầm tất cả.
Dù hắn xuất bảo thuật khống chế binh khí cũng không làm được gì cả. Hắn càng lúc càng suy yếu, đến cuối cùng thì không thể nhúc nhích được nữa.