Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Bầu không khí có chút ngột ngạt, Thạch Hạo nhất định không nói ra tung tích của Hoang, một mực đợi truyền nhân Tiên điện tới.
Đối diện, một đám người sắc mặt âm trầm, nếu không phải là chuyện lớn thì sớm giết hắn rồi. Tính ra hắn vẫn rất biết điều, không có ý định chạy trốn.
Chờ rất lâu thì tiểu nhị của Bát Trân lâu cũngđã mang lên bát trân Lý, bát trân Phượng đặt trong hai cốt đỉnh, cẩn thận từng ly từng tí một đặt lên bàn.
"Lâu quá." Thạch Hạo oán giận.
"Đây là thức ăn nấu từ thịt thần linh, cần lấy lửa đại đạo hầm từ từ, cho nên mới tốn thời gian rất lâu." Tiểu nhị giải thích.
Hai cốt đỉnh trông rất cổ điển nhưng lại đều là pháp khí, nếu không thì không thể nào hầm được hai loại vật quý hiếm đến thế.
Khi nắp đỉnh được mở ra, mùi thơm lập tức tràn ngập kèm theo từng tia ánh sáng thần thánh khiến sắc mặt những người gần đó thay đổi, lộ vẻ khác thường, quả nhiền là sơn hào hải vị.
Ngay cả thần chỉ cần nghe mùi thôi cũng đã ch** n**c dãi, mùi thơm kia quá hấp dẫn làm nước dãi chảy đầy.
"Thật giá trị!" Thạch Hạo than thở, cười rạng rỡ.
Tại hạ giới hắn đã từng ăn bát trân Lý, vì vậy hắn chọn bát trân Phượng trước tiên, loại vật thần thánh này rất hiếm có trên thế gian, là một loài chim cổ xưa không được lớn thế nhưng nhưng chất thịt ngon, không nói ngon nhất trong loài chim thì cũng gần như thế.
Hơn nữa, dược tính ẩn chứa bên trong rất kinh người, bằng nửa cây thánh dược.
"Đạo hữu, kính xin trả tiền trước." Tiểu nhị cười nói.
"Ầy" Thạch Hạo tiện tay lấy một cái hộp ngọc, bên trong đựng thánh dược, đưa tới.
Đối diện, người của Tiên điện, Minh tộc nhìn thấy thì mí mắt nhảy lên, đây chính là trân dược của bọn họ, vậy mà tên khốn này tiêu xài quá thoải mái.
Ngay cả thanh niên tóc vàng và chiến tướng thứ hai của Minh tộc cũng đều không dám ăn các loại như bát trân phượng này, vậy mà tên khốn này lại dùng thánh dược của bọn họ tiêu xài ở đây.
Đám người bực bội trong lòng, "người chết" trong mắt bọn họ lại dám như vậy, thực sự nuốt không trôi cơn giận này.
"Đạo hữu, ngươi vẫn chưa thực hiện lời hứa của mình, nói ra Hoang ở nơi nào, ấy vậy lại dám dùng một hộp thánh dược, nếu có vấn đề thì ngươi lấy cái gì để đền đây?" Thanh niên tóc vàng lạnh giọng.
"Càng là như vậy thì càng nói rõ tin tức của ta đáng tin cậy, bản thân ta đã không hề trốn đi mà lại bình thản thưởng thức món ngon, các ngươi còn lo lắng cái gì?" Thạch Hạo đáp lại.
Sau đó, mặt mũi hắn xán lạn, mời Thanh Y lại, dáng vẻ như rất quen thuộc.
Thanh niên tóc vàng tức giận, hắn lấy lòng tốn không biết bao nhiêu công sức vậy mà tên "người chết" này lại chen ngang.
Bằng thân phận hắn, ở trong Tiên cổ này cũng có thể tung hoành một vùng, thế nhưng hôm nay lại bị hấp dẫn bởi mỹ nhân tuyệt đại được ánh trăng bao phủ này, cho nên vẫn đang cố gắng thể hiện mình.
"Đạo hữu, tự mình biết mình đi!" Thanh niên tóc vàng nói.
"Chỉ là hai loại trong bát trân thái cổ đã nghĩ mời được tiên tử, nên nói ngươi ngây thơ hay ngu ngốc đây?" Thanh niên tóc đỏ cười lạnh lẽo nói châm biếm, thiếu chút nữa đã chỉ thẳng vào mặt Thạch Hạo nói hắn non nớt, ngu xuẩn.
Mọi người bên hắn đều nở nụ cười mang theo vẻ trêu chọc, chế nhạo, không chút ý tốt nào, sớm đã xem Thạch Hạo chướng mắt nên cũng không thèm che giấu, muốn dựa vào chuyện này để làm nhục hắn.
Nhưng mà, chuyện khiến mọi người trợn tròn mắt lại xảy ra, tuyệt đại tiên tử được ánh trăng xanh bao phủ lại đứng lên và đi về phía chỗ Thạch Hạo.
Chiến tướng thứ hai của Tiên điện, thanh niên tóc vàng vô cùng ngạc nhiên, có chút không biết làm sao.
Thanh niên tóc đỏ thì suýt chút nữa đã cắn đứt lưỡi, hắn vừa nói xong thì cô gái mặc áo xanh kia đã đứng dậy, chuyện này khiến hắn sượng sùng, tựa như trúng phải một bạt tai.
Thanh Y, mắt ngọc mày ngài, tia sáng xanh dìu dịu, quần áo tha thướt, lả lướt bước tới.