Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ánh mắt của mọi người đều tập trung lại, trong lúc nhất thời tầng tửu lâu này tựa như yên tĩnh, vào lúc này, dám ở trước mặt mọi người báo tin cho Tiên điện thì cũng thật là có can đảm.
Dù sao Hoang nổi tiếng là hung hăng.
"Lời ngươi nói có thật không?" Thanh niên tóc vàng kia hỏi, ánh mắt lấp lóe, giáp trụ toàn thân vàng chóe trông rất thần võ, ánh sáng quanh người tựa như từ lông chim vàng phát ra.
"Tất nhiên!" Thạch Hạo rất nghiêm túc gật đầu, lúc này cũng không phải hình dáng thật của hắn, bởi vậy mới không biết xấu hổ mà nhớ nhung "tiền thưởng" của người ta.
"Tốt, nếu ngươi có manh mối biết được Hoang ở đâu, chúng ta có thể cho ngươi bảo cụ có giá trị kinh người." Thanh niên tóc vàng nở nụ cười, thật bất ngờ là ở đây lại có thu hoạch.
"Ta chỉ cần thánh dược, thần dược, bảo cụ không có tác dụng gì cho việc tu hành của ta." Thạch Hạo rất trực tiếp.
"Ngươi thật là dám ra giá cao, mở miệng là thánh dược, thần dược, coi đó là cỏ dại sao?" Ở đó có người khác lạnh lùng nói, tóc đỏ rối tung.
"Vậy giải thưởng mà các ngươi treo đến cùng là gì?" Thạch Hạo giả vờ ngạc nhiên, nói: "Đừng nói là lấy mấy khối binh khí bằng xương cốt rồi coi như là món tiền thưởng lớn đó nhen?"
Sắc mặt người đối diện kia chìm xuống nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, mái tóc đỏ phất phới, nói: "Tự nhiên là có thưởng lớn, chỉ là ngươi vừa mở miệng là muốn thần được thì rất quá đáng. Bằng hữu, xin ngươi nói cho chúng ta biết Hoang ở nơi nào, Tiên điện sẽ cảm kích lòng tốt của ngươi."
Hắn đưa ra quái vật khổng lồ là Tiên điện, vừa là để nhắc nhở đồng thời cũng để cảnh cáo và uy h**p, quan hệ tốt với đạo thống cổ xưa như vậy có thể mới là thu hoạch lớn nhất.
Đương nhiên, người khác nhau thì sẽ có nhưng cách nói năng khác nhau, sẽ không muốn chọn lựa sai lầm.
"Ta vẫn luôn hướng về Tiên điện, vẫn luôn muốn vào trong thăm quan." Thạch Hạo mỉm cười, thật ra là muốn đánh thẳng vào để xem nơi đó có hình thù ra sao, hắn nói tiếp: "Một đổi một, nếu thần dược là quá cao, vậy thì lấy thánh dược và bán thần dược để đổi đi, con người của ta rất thẳng thắn, sẽ không quanh co lòng vòng."
Trong phòng, Thanh Y cười khổ, tên khốn này thật khiến người ta không biết nói gì cho phải, chẳng lẽ thật muốn lĩnh thưởng của kẻ địch sao? Người của Tiên điện nếu biết chắc sẽ tức hộc máu.
Sắc mặt của thanh niên tóc đỏ hơi trầm xuống, cảm thấy tê này chẳng hề biết điều, ngay cả đồ vật của Tiên điện mà cũng dám lấy, hơn nữa còn giở công phu sư tư ngoạm, sát ý lóe lên trong mắt rồi biến mất.
"Rất tốt, ta cũng thích người thẳng thắn." Bên cạnh, thanh niên tóc vàng kia mỉm cười không để thanh niên tóc đỏ lên tiếng nữa, hắn là người dẫn đầu trong nhóm người này nên, nói: "Ngươi muốn bao nhiêu cây thánh dược?"
Hắn kết minh cùng Tiên điện, là tiên tướng thứ hai.
"Trăm cây thánh dược, mười cây bán thần dược." Thạch Hạo nói.
Câu này vừa ra, tất cả mọi người đều kinh hãi, ánh mắt sắc bén nhìn về phía hắn, vậy mà cũng dám nói ra câu này quả thật khiến người ta giật mình.