Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tiên cổ, Thanh Linh giới, thực vật um tùm, dược thảo khắp nơi.
Lúc đầu, nơi này có rất nhiều tu sĩ tới để hái thánh dược, nhưng chung quy lại cũng có lúc dược thảo sẽ bị hái sạch.
Bây giờ người đã ít đi rất nhiều nhưng thành Thanh Linh thì vẫn phồn hoa và náo nhiệt, nơi này không giống những nơi khác lắm, thành rất lớn, tường thành dài hơn trăm dặm.
Trong thành có rất nhiều đường mòn bằng đá dẫn tới một ít vùng rừng núi, cảnh sắc tuyệt đẹp.
"Thành Thảo mộc." Thạch Hạo gật đầu, thành Thanh Linh này quả nhiên không tầm thường, trong thành có rất nhiều cổ thụ, núi cao được tường thành vây quanh, nói là thành không bằng nói là động phủ xinh đẹp thì đúng hơn.
Đương nhiên cũng có nơi phồn hoa náo nhiệt, trên đường kẻ đến người đi, cửa hàng san sát, có thánh dược bán đấu giá, cũng có kỳ trân dị bảo có thể trao đổi.
Thạch Hạo bước dọc theo đường phố xuyên qua khu vực náo nhiệt này, theo đường mòn bằng đá đi tới một nơi cảnh sắc bất phàm.
Đây là một vườn hoa đào, một vùng tịnh thổ mở ra tại nơi nhộn nhịp, trông rất thanh lịch và cũng rất khác thường, nơi đây có rất nhiều hoa đào cổ, nhìn không thấy điểm cuối.
Trong rừng đào có quán rượu nhỏ, có quán trà bé bé và cũng có nhà hàng to lớn cách nhau một khoảng xa, ẩn hiện giữa hoa đào.
Vẻ mặt hắn khẽ giật, những cây đào này đều không tầm thường, là những cây đào có linh tính, cánh hoa óng ánh phấn hồng, tỏa mùi thơm ngát khiến cả người đều thư giãn.
Nhưng mà, bên trên một vài cành cây đã kết trái, điều này khiến người ta kinh ngạc chính là, hoa đào và quả đào cùng tồn tại, cảnh sắc kỳ lạ, mùi hương nồng nặc.
Những thứ này làm cho người ta có cảm giác bay bổng, tựa như đến thế giới khác, tiến vào vườn đào trong cảnh tiên.
"Thêm một bình rượu nữa!" Trước một quán rượu nhỏ có người ngồi dưới gốc đào, uống rượu giữa trời, hương rượu sực nức.
Thạch Hạo nghe mùi rượu thì biết tuyệt đối là rượu bổ, hiệu quả chắc là rất phi thường.
"Ta cũng một bình." Thạch Hạo ngồi xuống, chén rượu xanh trong, dược tửu ánh lên màu hổ phách, hương thơm nức mũi, hắn chậm rãi tự rót tự uống.
Trải qua một trận chém giết rồi đi đến nơi tựa như thế ngoại đào nguyên này cũng là một loại hưởng thụ rất khác lạ.
Quán rượu nhỏ, chỉ đặt tám chín cái bàn được bố trí bên ngoài trời tràn ngập ánh sáng, mỗi bàn có hai ba cái ghế, trông đơn sơ mà cũng khá có ý cảnh.
"Các ngươi có nghe gì chưa, Sào giới có chuyện quái lạ, mười mấy vạn người đi tới đều chết sạch, chuyện này quả thật là thảm án kinh thiên!"
"Nghe nói trong sào huyệt kia xuất hiện một tên yêu ma huyên uống máu người, mạnh mẽ không thể chống cự."
Trong quán rượu nhỏ này, có người bàn tán với nhau, tin tức kia cuối cùng cũng truyền ra, mặc dù có chút thêm thắt thế nhưng cũng làm cho người ta biết rõ đó là nơi vô cùng hiểm ác.
Hai ngày nay, rất nhiều tiểu thiên thế giới đều đang bàn luận chuyện này, hiển nhiên có quan hệ với bức họa mà Long Nữ vẽ ra, thứ này đã tạo nên sóng gió không nhỏ.
"A, còn có một tin kinh người hơn, có người nói Lục Quan vương đã ngã xuống, chết trong Sào giới."
"Trời ơi, Ninh Xuyên vô địch tuyệt đối mà cũng phải tổn thất một bộ linh thân luôn à, nơi đó đến cùng là thế nào?"
Chuyện này chấn động nơi đây, các tu sĩ đều biến sắc.