Dịch: Ngân
Biên: ronkute
(*): Khí ở đây là chỉ nội công tu luyện chứ không phải là vũ khí.
Dưới huyết nguyệt, bóng quỷ lập lờ, tiếng gầm gừ rung trời!
Đám Thạch Hạo chạy ra khỏi Vẫn Tiên lĩnh, nhưng sau lưng bọn họ lại là những tiếng rên la của rất nhiều tu sĩ vì bị Quỷ Ma thần đuổi theo ở đằng sau, những tiếng quát tháo nát tan cõi lòng.
Hơn một vạn con Quỷ Ma thần che kín cả bầu trời đang truy đuổi những tu sĩ kia, tình cảnh này khiến người khác cảm thấy không đành lòng.
Nguy cơ vẫn chưa hề được giải trừ, vẫn có mấy ngàn con Quỷ Ma thần đuổi tới, tuy không nhanh bằng đám Thạch Hạo, thế nhưng lại là đòn trí mạng đối với những tu sĩ đang trốn chạy trên đường.
Cổ địa, sinh linh các tộc đều cố gắng xuất thủ, bảo quang ngút trời, phù văn bắn mạnh, chiến đấu liên tiếp nổ ra khiến núi rừng nứt toác.
Đám Long Nữ, Thạch Nghị có tốc độ cực nhanh và đi chung với nhau, bọn họ giết thẳng ra ngoài, trên đường rút lui từng gặp mấy nhóm nhỏ Quỷ Ma thần không biết từ nơi nào chui ra, rất may là nhóm người cùng nhau liều chết đánh trả.
"Đã hoàn toàn rời khỏi khu vực ấy rồi ư?" Tần Hạo nói nhỏ, hắn căm ghét nơi này, muốn rời khỏi ngay lập tức.
Nơi đây đã cách xa hung sào, cách rất xa vùng đất hung hiểm kia, ít nhất là không cần phải lo lắng sẽ có những trận pháp nào đó bị kích hoạt mà rơi vào tình thế nguy hiểm.
"Ù ù.."
Đột nhiên, tiếng sáo ngừng lại, sau phút yên lặng ngắn ngủi thì tiếng kèn lệnh đột nhiên vang lên mang theo điềm chẳng lành, thứ này có một loại ma tính đáng sợ.
Lúc này, ngay cả Tần Hạo cũng hơi loạng choạng suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, sau đó ho "khụ" ra một ngụm máu, có thể nhìn thấy rõ, từng gợn sóng đang khuếch tán tới nơi này và khiến cho núi sông đều bị xé rách.
Những loại cổ mộc nổ tung, từng tảng đá lớn hóa thành bột mịn.
Gợn sóng ấy từ trên trời lan xuống, bao phủ cả đại địa.
Người bí ẩn lại hiện lên, hắn tung bay dưới huyết nguyệt, chiến y phất phới, thanh cốt địch được thu hồi thay vào đó là một chiếc kèn lệnh tự nhiên cổ điển, không ngờ lại là Ốc biển thiên văn.
Đó là một đại sát khí với uy lực mạnh mẽ tuyệt luân, dù là thần linh bị gợn sóng của nó chạm phải cũng sẽ lập tức nổ tung.
"Ầm!"
Thạch Nghị xuất thủ lấy ra một Thạch ấn không được trọn vẹn, thứ này chấn động mạnh rồi tản ra từng làn khí hỗn độn đánh tan những gợn sóng đang lao tới kia.
Hiển nhiên, khối Thạch ấn này rất thần bí, vô cùng bất phàm.
Gần đó, những người khác lại không có may mắn như vậy, cơ bản bọn họ không hề có cổ bảo mạnh mẽ nào có thể chống lại được.
"Bụp!"
Thân thể của một thần linh đã nhen nhóm Thần hỏa vô cùng mạnh mẽ vỡ tan rồi hóa thành một màn mưa máu, hình thần đều diệt.
Đây cũng chỉ là bắt đầu, âm thanh bụp bụp phát ra không dứt bên tai, những người may mắn chạy trốn tới được nơi này đều hét thảm, tay che tai, mặt ngửa lên trời hét lớn.
Thần âm xuyên qua tai, ánh sáng mà Ốc biển thiên văn phát ra, từng gợn sóng khuếch tán và hạ xuống bên dưới không ngừng đánh nát từng người, không ai có thể chống lại được.
Mặc cho những người này tung ra bí bảo thì cũng không cách nào đỡ nổi, đầu tiên những binh khí này bị đánh nứt sau bảo thuật nhanh chóng tán loạn, cơ bản không cùng đẳng cấp.
"Ác ma, ngươi là một tên ma quỷ vô tình tàn nhẫn!" Có người hét lớn, chỉ là bọn họ không hề nhận được câu trả lời nào, người bí ẩn kia tựa như là một vị tiên đứng sừng sững trong hư không và đầy vô tình thổi lên con Ốc biển.
Trong vùng núi này, ngoại trừ đám Thạch Hạo ra thì gần như đã bị giết sạch, không hề có sinh linh nào sống sót.