Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"A,..."
Bên trên bàn đá ngọc cao hơn núi, thanh niên tóc trắng kêu la thảm thiết, một thân bảo huyết thần thánh của hắn đều bị hút sạch, cốt thư rơi xuống lại bên trên mặt bàn.
"Ầm!"
Cốt thư chấn động, tiên quang lấp lánh, pháp khí Thiên Thần hộ thể của hắn đều bị rạn nứt và phá hủy.
"Không, ta không cam lòng!" Hắn ngửa mặt lên trời hét lớn, tóc trắng tung bay, đôi mắt trợn tròn, đây là một vị quái thai cổ đại mạnh tới cỡ nào thế nhưng lại sắp sửa chết đi.
"Thông thiên động địa!" Hắn hét lớn, cả người thiêu đốt, khí tức bùng phát ra khiến cho tất cả mọi người đều run sợ.
Ngay cả Thạch Hạo cũng chấn động trong lòng, sâu sắc hiểu được sự đáng sợ của quái thai cổ đại, thực lực tuyệt đối vượt qua cực hạn cùng cảnh giới, đã thăng hoa.
Nhân vật như thế này đáng sợ vô cùng, sức mạnh đủ ép nát toàn bộ sinh linh cùng đời, đây cũng không phải là khuếch đại.
"Bụp!"
Nhưng đúng lúc này, hắn chợt hóa thành từng khúc, mặc dù triển khai bảo thuật mạnh nhất thì cũng vô dụng, cả người nổ tung và cứ thế mất mạng.
Vù một tiếng, cốt thư kia phát sáng, khí hỗn độn lượn lờ, chấn động kịch liệt, động cổ nơi đó càng trở nên kinh khủng hơn, kiếm khí vô số.
"Đáng chết, đây là một khu sát trường, cốt thư chính là trận kỳ, chỉ cần lay động nó thì sẽ kích hoạt toàn bộ nơi này." Đả Thần Thạch run giọng nói.
Trận pháp này quá lợi hại, ngay cả nó cũng sợ hãi.
Thế nhưng, điều đáng mừng nhất hính là, Thạch Hạo khi phát hiện ra điểm dị thường thì đã cùng Long Nữ chạy trốn ra ngoài và rời khỏi hang động.
"A..."
Phía sau, tiếng kêu thảm vang lên liên tục, tất cả đều là cao thủ, là tuổi trẻ kiệt xuất chí cường của một châu thế nhưng ở nơi này đều không đáng để chú ý.
Kiếm khí kia quét tới mang theo khí hỗn độn mịt mờ khiến cho đám người ấy cứ thế nổ tung hóa thành mưa máu.
"A, tại sao lại như thế?!"
Đột nhiên, phía trước Thạch Hạo cũng vang lên tiếng kêu thảm, khu đạo đài kia cũng đã xảy ra dị biến, có một số người không kịp nhảy xuống đạo đài đã bị trói buộc ngay bên trên, huyết dịch cả người điên cuồng chảy ra ngoài rồi nhập vào giữa đạo đài.
"Nhanh, xông ra ngoài mau!" Thạch Hạo hét lớn.
Sắc mặt Lam Nhất Trần, Lạc Đạo đều tái nhợt, sau khi bọn họ nhận được truyền âm của Thạch Hạo thì lập tức nhảy xuống đạo đài, vừa mới thoát khỏi nơi ấy thì chợt xảy ra chuyện kinh biến như thế.
Bọn họ trơ mắt nhìn những người kia, trong đó có sơ đại đầy mạnh mẽ không ngừng giãy giụa bên trên đạo đài thế nhưng cũng chỉ phí công, thân thể khô quắc, héo tàn.
Cảnh tượng này vô cùng kinh khủng, huyết dịch không khống chế được mà phun trào ra từ những lỗ chân lông của bọn họ sau đó là chảy lên trên đạo đài.
Đồng thời, một hiện tượng đáng sợ đang diễn ra, bên trong dòng máu chảy ra kia có ẩn chứa những ký hiệu, tất cả những cốt văn ẩn chứa trong cơ thể của những người gặp nạn đều theo máu chảy ra ngoài.
"Quá kinh khủng, là luyện ngục trong nhân gian mà!"
Lộ Dịch run sợ, hắn đứng ở nơi xa nhất cho nên có thể xem rõ toàn bộ.
Hiện giờ, bên trong tiên động gần như không có sinh linh nào sống sót cả, mấy luồng kiếm khí quét tới thì nhóm người mạnh nhất cũng đã gần như bị diệt sạch, chỉ còn ba bốn người có thể lao ra ngoài mà thôi.
Ngay cả đạo đài gần nơi này cũng chỉ còn sót lại hai mươi mấy người đang liều mạng trốn ra phía ngoài.
"Đi!" Tốc độ của Thạch Hạo biến đổi, nhanh chóng tiến về nơi xa nhất để hội hợp với đám Lam Nhất Trần.
Nhưng mà, đường cũ không thể đi được bởi vì phát hiện ra, con đường khi bọn họ tiến vào đã bị chặn đứng lại.
"Chúng ta liên thủ!" Long Nữ mở miệng, nàng sóng vai bước tới tựa như là tiên tử cưỡi sóng, mái tóc dài xanh nước biển phấp phới, quần áo phần phật, vô cùng quyến rũ.