Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Long Nữ, dáng người thướt tha, đường cong uốn lượn, mái tóc dài xanh nước biển rủ xuống tới eo thon lấp lánh ánh sáng, trên chiếc trán xinh đẹp nhăn lại, con mắt cứ như là ngân hà lấp lánh trừng Thạch Hạo.
Mông của lão hổ thì không được sờ, thế nhưng hiện giờ Thạch Hạo lại chụp ngay mông của rồng, dù là hắn cũng không biết nói gì cho phải, mặc dù chỉ là vô tình thế nhưng tóm lại là vẫn chạm vào mông của người ta.
Cặp mông căng đét kia khẽ run, phù quang sáng rực, hiển nhiên sau khi gặp phải đòn kia thì thân thể mạnh như Long Nữ cũng cảm thấy khó chịu.
Đương nhiên, Thạch Hạo còn khiếp sợ hơn, nếu là một thần linh khác khi bị hắn đập trúng như thế thì tuyệt đối sẽ nổ tung, thế nhưng cơ thể lấp lánh kia của Long Nữ lại chưa hề bị hao tổn gì cả.
"Săn chắc thật đó, dù căng tròn thế nhưng độ co dãn rất tốt." Thạch Hạo thầm nhủ trong lòng.
"Ngươi đang nói cái gì?!" Trước mặt Long Nữ được một lớp khăn chen kín thế nhưng từ con mắt trở lên thì vẫn được lộ ra ngoài, bên trên chiếc trán trắng mịn vẻ tức giận càng nhiều hơn, trong mắt có ánh lửa đang phun trào.
Thạch Hạo ngạc nhiên, hắn cũng không hề nói thành lời mà chỉ thầm nhủ trong lòng, thế mà nàng cũng biết được?
"Quả thật rất êm ái, co dãn quá tốt, vóc người chẳng có gì để chê, tuy rằng không thấy được gương mặt thế nhưng chắc chắn là một mỹ nhân tuyệt đại. Nhưng mà... nàng hình như biết ta đang suy nghĩ gì?" Hắn lầm bầm trong lòng.
"Ngươi còn dám nói nữa!" Long Nữ dựng thẳng đại mi, trong con ngươi xinh đẹp tựa như có ánh sao lấp lánh b*n r* ánh sáng chói mắt, như là hai dải ngân hà lao tới.
Đường cong trên cơ thể của nàng rất hút người, vóc dáng hoàn mỹ tỏa ra thánh quang bùng phát ra sóng thần lực kinh người khiến cho mấy đại cai thủ bên cạnh lùi lại, sau đó thứ này lao về phía Thạch Hạo.
Sức mạnh kia khiến Thạch Hạo thay đổi sắc mặt và âm thầm thán phục, không hổ là Long Nữ, không hổ là quái thai cổ đại, mạnh tới kinh khủng!
Đồng thời hắn cũng bừng tỉnh, hơn nửa đối phương nắm giữ... Tha Tâm thông, nếu không thì làm sao có thể biết trong lòng hắn nghĩ gì, đây quả là bản lĩnh kinh người.
"Quái thai cổ đại quả nhiên đều là hạng người siêu phàm nhập thánh, có người mở ra được Thiên Nhãn thông, có người thì lĩnh ngộ ra được Tha Tâm thông, tên nào tên nấy đều b**n th** cả."
Thạch Hạo cảm khái, mi tâm phát sáng vội vàng bảo vệ thần thức, ngăn cản lại bất cứ những rung động và gợn sóng nào, hắn cũng không muốn bị người khác hiểu rõ trong lòng đang nghĩ gì.
"Ầm!"
Hai bên cách không va chạm một chưởng với nhau, phù văn tỏa ra vô cùng chói mắt và xinh đẹp.
"Đánh nhầm, sai, hiểu nhầm!" Thạch Hạo lớn tiếng giải thích sự vô tình vừa nãy.
Người bên cạnh cũng không biết nói gì, còn "đánh nhầm" nữa chứ, tên này chẳng biết cách ứng xử gì cả.
"Vèo!"
Thạch Hạo cứ như tên rời cung xông thẳng ra ngoài hòng né tránh Long Nữ, hắn cũng không muốn vì chuyện này mà lại trở thành nguyên nhân dẫn tới chiến đấu giữa đôi bên, đi đánh với một tên quái thai cổ đại thì chẳng đáng gì, việc quan trọng hơn chính là đoạt tạo hóa.