Dịch: Ngân
Biên dịch: ronkute
Biên tập: Minh Tâm
Bảo thuật Thập Hung!
Con mắt của Thạch Hạo lúc này mở to đầy kích động, trong mắt hắn chỉ có khối cốt này chứ chẳng hề còn thứ gì khác.
"Hừ!"
Tiếng hừ lạnh truyền tới, mang theo địch ý cùng với sát cơ tràn ngập trong động phủ này.
"Nhiều người thật, đều là cao thủ cả." Lạc Đạo nhỏ giọng nói, mạnh như hắn mà cũng cảm thấy áp lực cực lớn, bởi vì những người đến được nơi này đều chẳng có ai là yếu, đều là sinh linh siêu cấp.
Hắn biết được vài người trong số này, đều là thiên tài mạnh nhất của một châu, mạnh tới khủng khiếp, còn có vài sinh linh hắn chưa từng gặp qua thế nhưng từ hình thể của bọn họ thì có thể phán đoán ra là kiệt xuất của bộ tộc nào đấy.
"Có tới hơn trăm người!" Lam Nhất Trần hít vào hơi khí lạnh, đi tới phần cuối nơi đây có tới gần hai trăm người.
Nên biết, ven đường đi bọn họ đã trải qua rất nhiều gian nguy, đầu tiên là xông qua năm mươi cửa ải, rồi trải qua kiếp nạn ở bồ đoàn, nếu không phải Thạch Hạo là tên quái vật mạnh mẽ thì không cách nào sống sót tới chỗ này được.
Vậy mà bên trong tòa động phủ này lại có gần hai trăm cao thủ.
"Con đường mà chúng ta đi vô cùng hung hiểm, là một trong mười con đường phải chết." Lộ Dịch nhỏ giọng nói, thế nhưng lại vô cùng lạc quan.
"Lại xuất hiện thêm mấy người nữa nên tạo hóa của chúng ta sẽ càng bị chia nhỏ hơn, các vị đạo huynh muốn trơ mắt nhìn sự việc kéo dài hơn nữa sao?" Bỗng nhiên có người trầm giọng nói.
"Chính xác, sinh linh tới ngày càng đông thế nhưng trong động phủ này có bao nhiêu chí bảo để chia chứ, ta cảm thấy nên ngăn cản những người đang tiếp tục tới kia lại." Có người đáp.
Thạch Hạo nhìn về trước, đó là một dãy đạo đài vô cùng lớn, mỗi một đạo đài đều có một sinh linh ngồi xếp bằng bên trong, hoặc là sinh linh trời sinh quyến rũ hoặc là sinh linh dữ tợn, nam có nữ có, tộc nào cũng có.
Có một điểm chung, đều là cao thủ, đều là người mạnh mẽ.
Bên trong động phủ, bầu không khí trở nên căng thẳng, sát khí ngập tràn, có không ít sinh linh ngồi trên đạo đài tỏa ra địch ý.
Thạch Hạo vẻ mặt vẫn như vậy thế nhưng lời nói lại rất cứng rắn, không hề có chút ý nhường nói: "Muốn ra tay thì cứ việc, ta đi trước!"
"Ha ha..." Có người cười lớn, đầy ngông cuồng, thế nhưng âm thanh lúc trái lúc phải khó mà phán đoán được, nói: "Tưởng mình là đại nhân vật và đặt mình là người đứng đầu ở một châu à, điếc không sợ súng. Chư vị, còn đứng ngây đó làm gì, tiễn hắn lên đường thôi."
Có người muốn gây chia rẽ, lời nói đầy lạnh lẽo.
Thế nhưng, ở nơi này cũng chẳng có ai là kẻ ngu, ai cũng không hề dám làm bậy, không muốn làm chim đầu đàn, nói gì đi nữa thì tổ đội này đã đi ra từ "tử lộ" thì chắc chắn sẽ rất khó dây vào.
"Thứ giấu đầu lòi đuôi, nếu ngươi đã dám nói thế thì cớ gì không dám ra tay?" Lộ Dịch ưỡn cao ngực nói.
"Các vị, ta đếm tới ba thì đồng loạt xuất thủ, tới lúc đó chúng ta dùng thần niệm cùng cộng hưởng và cùng nhau ra tay, lúc này thì không cần lo gì cả, chắc chắn sẽ g**t ch*t mấy người này!" Lời nói kia lại vang lên, thâm trầm và đầy ý lạnh.
Trong chốc lát, hàn khí nơi đây tăng mạnh, sát khí tràn ngập, hiển nhiên đã có rất nhiều người động tâm, nếu như dùng thần niệm cộng hưởng, giao cảm với nhau thì cũng không cần lo lắng gì.
Lạc Đạo, Lam Nhất Trần đều biến sắc, không khỏi lui về sau. Những người nơi đây đều không phải là hạng xoàng, tất cả đều là nhân kiệt, nếu như cùng ra tay thì hậu quả khó lường.
Thậm chí bọn họ cảm thấy, trong đám này hơn nửa sẽ có quái thai cổ đại.
Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại hình thành ký hiệu mơ hồ đảo qua tất cả mọi người, rồi lạnh lùng nói: "Không cần, hiện tại ngươi có thể ra tay rồi."
Dút lời, hắn nhanh chân tiến về trước, việc này khiến cho cả tòa động phủ rung rung theo.
Bởi vì, mỗi bước tiến đều cần phải dùng đến sức lực cực lớn, nơi đây có một luồng sức mạnh khổng lồ đang áp chế.
Mà lúc này Thạch Hạo lại ung dung từ tốn, mỗi bước hạ xuống đều khiến nơi đây rung bần bật, cứ như là một con thú khổng lồ từ tiền sử đang di chuyển.