Dịch: Ngân
Biên tập: Minh Tâm
"Nguyên thủy chân cốt bị người khác móc mất rồi." Lam Nhất Trần sau khi kiểm tra tỉ mỉ thì tiếc nuối nói.
Thần Dực tộc Bành Thiên Ý, trên rất nhiều cốt thư đều có ghi chép, là sinh linh mạnh mẽ khủng khiếp, từng ngạo thị thiên hạ, được xưng là kỳ tài đệ nhất ba ngàn châu ở đời đó.
Đáng tiếc, khi hắn lần thứ hai xuất thế thì lại chết ở đây mà không rõ nguyên do.
"Chân cốt bị người tới sau lấy à?" Lộ Dịch thầm than đáng tiếc.
Thạch Hạo kiểm tra tỉ mỉ thì huyết nhục của hắn sớm đã biến mất, xương cốt cũng không có gãy vỡ, ngoại trừ khối chân cốt thai nghén sinh ra phù văn chẳng còn đâu, những phần khác đều rất hoàn hảo.
Hắn nhìn về phía bốn bộ di cốt khác, xương cốt rất đặc biệt, ánh sáng lộng lẫy bóng loáng, có vàng, có đỏ thắm, mặc dù đã trôi qua nhiều vạn năm thế nhưng vẫn không bị hủy diệt.
Bọn họ không cùng chủng tộc, được bảo tồn hoàn hảo chẳng hề tổn hại, không có chút thương tích nào.
"Đều rất mạnh, đều là kiệt xuất trẻ tuổi của các bộ tộc mạnh nhất." Thạch Hạo nói.
Trên thực tế, nếu như không đủ mạnh thì cũng không cách nào tới đây được, tất cả đều chết chung một chỗ.
"Vù!"
Đột nhiên, khi bọn hắn dò ra thần niệm để điều tra thì bồ đoàn kia phát sáng, khí hỗn độn dày đặc khiến người khác kinh ngạc.
"Một bộ cổ kinh?"
Lạc Đạo khiếp sợ, cảm thấy khó mà tin được.
Bên trong bồ đoàn kia lại ẩn chứa một bộ chân nghĩa đại đạo, khi bọn họ dò ra thần niệm thì liền phát sinh tiếng nổ truyền ra ngoài khiến người khác chấn động.
"Tĩnh tâm." Thạch Hạo nói.
Lạc Đạo và Lam Nhất Trần tự nhiên hiểu rõ cho nên bản thân cũng đang khắc chế, bởi vì ngay cả một vị quái thai cổ đại cũng đã chết ở nơi này, chắc chắn nơi đây có điểm tà dị.
Bọn họ lùi về sau, tỉ mỉ cảm ứng tìm tòi nghiên cứu khu vực này.
Cuối cùng, bọn họ đưa ra một kết luận, con đường này hẳn rất hung hiểm, mà bọn họ sở dĩ có thể tới đây là bởi vì Bành Thiên Ý cùng với những người kia đã phá giải nên mới thế.
"Nói như thế, chúng ta hưởng lây từ bọn họ, năm tháng dài đằng đẵng trước kia, bọn họ một đường đã thanh trừ những nguy hiểm khác?"
"Xem ra, hung hiểm cuối cùng chỉ còn dư lại bồ đoàn này."
Phần ghi chép trên cốt thư kia khiến những người mạnh mẽ nhất cũng nuốt hận, không cần suy nghĩ cũng biết, nơi này ẩn chứa nguy cơ lớn cỡ nào, sơ sẩy chút xíu thì sẽ nối gót theo cổ nhân.
Bên trong bồ đoàn kia ẩn chứa một phần kinh văn khiến người khác khó mà dứt bỏ được, ai cũng không muốn cứ thế bỏ qua.
Thạch Hạo lần nữa thả ra một tia thần niệm hướng về phía bồ đoàn kia, kinh văn đại đạo lại vang lên truyền vào tâm thần hắn, khi cẩn thận cảm ngộ thì hắn chấn động trong lòng.
Cốt văn này có liên quan với "sức mạnh", chỉ vài câu mở đầu thì đã có thể biết được chính là đại đạo tối cao, nội dung kinh thư là giải thích đại đạo vạn vật, tất cả đều quay xung quanh hai chữ "sức mạnh".
"Bảo thuật Thập Hung!"
Thứ này chắc chắn rất kinh người, ai có thể bỏ qua được mê hoặc này?
Biết rõ là bồ đoàn này không bình thường thế nhưng cũng không cách nào kìm nén được, muốn tìm hiểu ngọn ngành, tra xét thấu triệt, đạt được kinh văn vô thượng viên mãn này.
Bỗng nhiên Thạch Hạo chợt có cảm giác, lông tơ cả người dựng đứng, lập tức chặt đứt liên hệ với bồ đoàn kia, cố nén kích động tìm hiểu lại rồi rút lui trở về.
"Thế nào?" Những người khác hỏi.
"Rất nguy hiểm!" Thạch Hạo lộ vẻ nghiêm túc.
Thế nhưng, làm sao có thể bỏ qua được bộ cổ kinh này chứ?
"Để ta điều khiển một bộ linh thân tới tìm hiểu thực hư ra sao, các ngươi cứ ở phía sau quan sát, sau khi biết được chân tướng thì nghĩ biện pháp phá giải." Lộ Dịch nói.