Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nơi đây có rất nhiều núi non, tất cả cứ như là núi lửa, bên trong thì trống rỗng kèm theo khí hỗn độn, cảnh tượng kinh người.
Đây rất giống với sào huyệt của một con thú khổng lồ nào đó, cả ngọn núi bị đào rỗng, có rất nhiều lối ra nối thông với bên ngoài.
Đương nhiên, đây cũng không phải là chỗ kỳ lạ nhất, cũng không phải là nơi kinh người nhất, thứ khiến người khác chấn động nhất chính là, ở giữa bầu trời tràn ngập hỗn độn, trong lúc vô tình thì sẽ xuất hiện những dị tượng cực kỳ kinh người.
Mười vòng huyết nhật ngang trời, ba mươi ba vầng huyết nguyệt treo lơ lửng, còn có ba ngàn ngôi sao đang chuyển động, tất cả cách đỉnh ngọn núi không phải rất là xa, chỉ khoảng mấy trăm trượng mà thôi, hình thành nên uy thế cực lớn.
"Tinh thể do tiên huyết nhuộm đỏ!" Lam Nhất Trần than thở.
Hiển nhiên, những tinh thể này đều bị luyện hóa nếu không mỗi tinh thể sẽ đè sụp hư không, hiện giờ tựa như là những chiếc cối đá đang chuyển động phía trên.
"Xoẹt!"
Thời khắc này, Thạch Nghị và Thạch Hạo đồng thời xuất thủ, lấy ra một chùm huyết dịch to bằng nắm tay rồi ném về trước.
Chỉ có huyết dịch thần thánh, huyết mạch có khí tượng kinh thế thì mới có thể khiến nơi đây xảy ra dị biến, mới có thể mở ra con đường thần bí, dù sao cũng sẽ an toàn hơn chút ít.
Nếu không, cứ tùy tiện xông vào những đường nối của miệng núi lửa kia thì chỉ sơ sẩy chút xíu là gặp bất trắc ngay.
Không thể không nói, Lục Quan vương siêu phàm nhập thánh, huyết dịch của hắn hoàn toàn khác người, từ lúc hắn sinh ra thì nơi trán đã sinh long văn, đảm trách Thiên đồ, bên trong huyết dịch ẩn chứa sự chúc phúc của trời cao, có khí thế thần bí.
Ầm!
Chùm huyết tinh này to bằng nắm tay phát ra ánh sáng xinh đẹp, nó hóa thành ký hiệu đỏ ngòm trong vùng núi ấy, khiến cho một trong ba mươi ba vầng huyết nguyệt kia chấn động mạnh.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng hạ xuống, một con đường được mở ra.
Nơi ngọn núi đá tự động xuất hiện một con đường cổ xưa chạy tới dưới chân Thạch Hạo, Thạch Nghị, Tần Hạo.
"Đi thôi!" Thạch Nghị cất bước, tiến vào trước tiên.
Thạch Hạo nhíu mày thế nhưng cũng bước lên, đám Lạc Đạo, Lam Nhất Trần đương nhiên sẽ không chần cờ, cũng muốn tiến vào xem đôi chút.
Tần Hạo càng không cần phải nói, thân là một thành viên của Thạch tộc, hai Thạch đều chuyển động thì hắn tự nhiên cũng phải đi.
"Cho chúng ta theo với!"
"Chúng ta nguyện chết đi theo, sẽ nghe theo mệnh mệnh của các ngươi."
Phía sau có rất nhiều sinh linh hét lớn, trong đó có không ít kiệt xuất mạnh mẽ của các bộ tộc nguyện ý đi theo bọn họ.
Bởi vì, những người này tận mắt nhìn thấy ba huynh đệ Thạch tộc chém giết Ninh Xuyên, nhận biết được sự kinh khủng của bọn họ, có thể là một thế lực mạnh nhất trong Hung sào này, nếu đi theo những người này thì hơn phân nửa sẽ có thể nhận được chút tạo hóa.
Thạch Nghị, Thạch Hạo không lên tiếng, cũng không hề để ý tới.
"Liều mạng, cùng đi theo." Phía sau có người cảm thấy ba huynh đệ Thạch tộc không để ý tới thì có lẽ sẽ không so đo gì với bọn họ.
Bởi vì, ba người làm như thế chính là không hề sợ tất cả mọi người và không xem bọn họ là đối thủ cạnh tranh.
Con đường cổ xưa phát sáng dẫn đám Thạch Hạo tiến vào bên trong lòng ngọn núi, và cũng là hướng về dưới lòng đất, bọn họ không cần phải cất bước mà con đường này sẽ tự đưa họ tiến vào.