Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Máu tươi lơ lững trong hư không chứ không hề nhỏ xuống dưới đất, thứ này lạnh lẽo xinh đẹp lạ thường, dường như là từng giọt kim cương máu lấp lánh trong suốt, đây chính là máu thần thánh của Ninh Xuyên!
Một cánh tay của hắn cháy đen loang lỗ vết máu, bả vai bị đâm trọng thương, máu đỏ sẫm chảy dài trông vô cùng kinh người.
Tình hình trở nên yên lặng, tất cả mọi người xem chiến đều căng thẳng, ai cũng cảm thấy ngột ngạt, bị một gợn sóng mạnh mẽ nào đó làm cho sợ hãi gần như nghẹt thở.
Lục Quan vương đã bị thương, đây là sự kiện chấn động lòng người!
Trước kia thì ai có thể khiến hắn bị thương, dù là sơ đại, chí tôn trẻ tuổi của một bộ tộc mạnh nhất thì cũng chỉ biết quỳ rạp dưới chân hắn, cơ bản không phải là đối thủ.
"Các ngươi đáng giết." Lời nói của Ninh Xuyên rất bình tĩnh thế nhưng lại đang giải phóng một luồng uy thế đáng sợ.
Vù một tiếng, những giọt máu đang lơ lững trong hư không đều tản ra rồi hóa thành sương mù đỏ đậm bảo phủ nơi đây khiến cả vùng thế nơi này trở nên mờ ảo.
"Giết!"
Theo tiếng hét lớn của Lục Quan vương thì thiên địa nổ vang, càn khôn run rẩy, phù văn màu máu lấp lánh, vùng thế giới này tựa như trở thành một cái lò luyện.
Việc này khiến ai nấy cũng đều sợ hãi!
Ký hiệu màu đỏ thẫm trở nên hừng hực, cốt văn đan dệt đầy lấp lánh.
"Sao thế?" Trong núi rừng có rất nhiều sinh linh sợ hãi, càn khôn đang sáng sủa lại hóa thành màu máu, sát khí chấn thế.
"Ầm!"
Sau một khắc, thiên địa bạo động, vô số sát quang lao ra cuốn về phía ba huynh đệ Thạch tộc.
Những huyết châu kia cũng như thế, nó nhuộm đỏ toàn bộ đất trời và đan dệt thành cốt văn óng ánh nhất, diễn hóa thành đại thuật sát sinh!
Phương xa, thiên tài mạnh mẽ của các tộc đều run rẩy, sức chấn động kia quá kinh người không cách nào chống lại được.
"Giết, giết, giết, giết, giết!"
Bên trong màn ánh sáng đỏ ngòm kia thì Lục Quan vương Ninh Xuyên liên tục hét lớn năm chữ Giết, một luồng sát cơ nhấn chìm thiên địa, chấn động Sào giới, chấn động tất cả mọi người.
Phù văn lấp lánh, bảo thuật rung trời!
Không cần nói bên trong chiến trường, dù là những sinh linh xem chiến ở nơi xa cũng có người mất mạng, rơi ầm xuống bên dưới.
Tại sao? Mọi người kinh hãi, cách nhau đủ xa thế nhưng vẫn có người gặp nạn.
"Đây là sát ý mạnh nhất, vả lại bọn họ không chiụ nổi nên nguyên thần đã bị xóa bỏ." Có người run giọng nói.
Quần hùng chấn động, cứ như là thủy triều rút lui.
Lúc này, rất khó có thể tưởng tượng được sát khiếp mà đời sau tội huyết ở trong chiến trường kia đang trải qua là như thế nào, chắc chắn rất đáng sợ.
"Ầm!"
Ba chùm sáng ngút trời tỏa ra ở nơi đó.
Thạch Nghị cứ như khai thiên tích địa, Trùng đồng phát sáng tạo nên một màn ánh sáng, bản thân thì đứng sừng sững nơi đó chặn lại thế tiến công kia.
Thạch Hạo mở ra Động thiên duy nhất, phù văn màu máu không cách nào xâm nhập vào trong.
Bọn họ đồng thời giết về phía Lục Quan vương, phải tuyệt sát hắn cho bằng được.