Dịch giả: ronkute
Biên tập: ronkute
"Hậu nhân của loạn và tội, chính xác, ta tới là vì người." Ninh Xuyên nói, tóc bạc lấp lánh, con ngươi như ngân hà sáng rực, trên trán hiện lên long văn.
Hắn siêu trần thoát tục, bạch y tuyệt thế thế nhưng lại có một luồng uy thế khó mà diễn tả được, hắn cứ như là một vị vưa của Tiên vực giáng thế hòng đưa ra phán quyết.
"Ngươi là cái thá gì, đừng cho mình là nhất." Thạch Hạo đáp trả, người này quả thật rất mạnh và cần phải thận trọng, bởi vì hắn mạnh tới mức thiên kiêu của các tộc đều phải tuyệt vọng.
"Tên tội nhân mang trong mình dòng máu không tinh khiết và đậm đặc, sẽ bị trấn áp." Lục Quan vương nói, nãy tới giờ đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc như vầy, không òn vẻ mặt ôn hòa nữa như trước.
"Ầm!"
Hắn xuất thủ cực nhanh, bàn tay vung lên mang theo một cơn gió lớn ứ như là cây cột chống trời đã sụp đổ, thanh thế hùng dũng vô cùng.
Gió lớn xé trời, mưa ánh sáng dâng trào.
Đây là một pháp môn mà Ninh Xuyên tùy ý đánh ra, hắn sở học rất nhiều, những bí thuật của Hỏa Vân động, Yêu Long đạo môn hắn đều học qua cả.
Bảo thuật của hắn có vô số, tinh thông áo nghĩa của nhiều giáo.
"Phiên vân phúc vũ thủ!" Có người kinh ngạc thốt lên.
Đám mây kia mang theo sương mù hỗn độn, mà mưa lại được hóa thành từ thần lực Thái âm, hai bên kết hợp lại hình thành nên một đòn vô cùng kinh khủng.
Đây chính là một bảo thuật rất đáng sợ của Yêu Long đạo môn, thứ gọi là dời sông lấp biển chính là biểu hiện của loại uy thế này, khiến cho nơi đây bạo động.
Thạch Hạo hừ lạnh một tiếng, bàn tay giơ lên chợt phát sáng, đây cũng là một bí thuật, nó hóa thành một con rồng lớn, năm ngón tay tạo thành trảo ấn, đây chính là tán thủ đạt được trong bí cảnh Nguyên Thiên.
"Ầm!"
Thiên địa nổ vang tựa như các hành tinh va chạm với nhau hình thành nên lực phá hoại vô cùng mạnh mẽ, mây mù che lấp, mưa to tầm tã, còn có long ảnh lượn trời ngẩng đầu gầm vang.
Đây là đòn đầu tiên của hai người, quyết đấu trên phương diện bảo thuật.
Bốn phía không cách nào thấy được bởi vì đã bị cốt văn nhấn chìm.
Rất lâu sau đó, khi tiếng gầm biến mất, cốt văn tản đi thì hai người đứng cách nhau nơi xa.
"Cỡ này mà nghĩ trấn áp ta?" Thạch Hạo nói.
"Trò vặt thôi, thế nhưng nếu chỉ là một đòn tủy tiện mà ngươi cũng chỉ như thế này thì quá yếu, xoay tay có thể giết ngay." Ninh Xuyên bình tĩnh nói, khôi phục lại thần thánh.
Hắn tiến hành xuất thủ mỗi người một đòn là để thăm dò tình hình.
Bất kể là trước kia hay là hiện tại thì hắn đều có niềm tin này, vô địch sáu đời, tới đời thứ bảy này thì viên mãn, sẽ trấn áp toàn bộ địch thủ trên thế gian!
Thạch Hạo không hề tức giận, vẫn điền tĩnh và thong dong như trước, hắn tuyệt đối không hề kém bất cứ kẻ nào thì làm sao có thể bị chấn nhiếp chứ, nói: "Chỉ sợ lại là ta xoay tay giết người mà thôi."
Cùng lúc đó, Tần Hạo bước vào trong hư không và ép tới, nói: "Ngươi tưởng mình là ai, thích ra tay với ai thì ra tay à, muốn quyết đấu với ai thì quyết đấu chắc, ta giết ngươi!"
Hắn có lòng hiếu thắng, nếu không sẽ không bao giờ muốn luận bàn với huynh trưởng của mình, còn muốn đại chiến với Thạch Nghị, hiện giờ, Lục Quan vương xuất hiện với tư thái quân lâm thiên hạ thì làm sao hắn có thể nhịn được chứ, muốn chiến một trận