Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Kẻ ở Thiên Vẫn châu quả nhiên là ngươi, lại sống sót đi tới thượng giới này!" Thạch Hạo đứng bên dưới cây cổ thụ nhìn người đối diện ở trên ngọn núi kia, sau đó cảm thán như vậy.
Gần nhất, lúc hắn ở đảo Ác Ma từng nghe được sơ đại Lý Vân Thông bị một Trùng Đồng giả đánh bại, lúc đó hắn có chút hoài nghi rồi, hôm nay đã được chứng minh.
"Ta biết ngươi sẽ không chết một cách dễ dàng như vậy, quả nhiên sức chịu đựng vô cùng mạnh mẽ, đăng lâm cả thượng giới!" Thạch Nghị than nhẹ.
Hắn với một thân chiến y lấp lánh ánh sáng nhu hòa, tay áo phấp phới, hai con mắt thâm thúy, nơi đó có tinh không đang diễn hóa, có khí hỗn độn mờ ảo, vô cùng kinh người, rất siêu phàm nhập thánh.
Thạch Nghị vô cùng anh tuấn, vóc người cao ráo và cường tráng, khí chất xuất chúng, chỉ đứng nơi đó cũng có thể khiến người khác nhận ra được, là rồng phượng trong loài người!
Hai người gần như mở miệng cùng một lúc, hơn nữa lời nói tương tự nhau khiến người khác cảm thấy kỳ lạ, đây là kiểu hiểu ngầm hay là tâm có giao cảm?
Bọn họ đứng cách rất xa đối diện nhau, giữa bọn họ vốn là cổ mộc liên miên, đá lớn ngang dọc thế nhưng dưới một tràng vực vô hình nào đó cứ thế hóa thành bột mịn.
Đặc biệt, một ngọn núi đá nứt thành từng khối biến mất trước mặt mọi người!
Việc này khiến người khác ngẩn ngơ, hai người cách xa như thế, chỉ là khí tức tự nhiên bên ngoài lại tạo nên hậu quả đáng sợ như vậy.
Sắc mặt của Thạch Hạo bình tĩnh thế nhưng trong lòng lại chấn động, đối thủ của ngày xưa, anh họ trong tộc, sự đáng sợ càng biến lớn.
Hắn nhìn Thạch Nghị thì phát hiện cặp mắt của hắn vô cùng sâu lắng, không hề nhìn thấy trùng đồng, có khả năng đã hợp nhất rồi!
Ở "Dược đô" dưới hạ giới, hắn từng thấy một cô gái Trùng đồng mặc áo xám, từng nhìn thấy vẻ trong suốt của mắt thần, con ngươi hợp nhất, hoàn toàn khác với của người bình thường.
Cô gái kia có phong thái tuyệt địa, uy thế thiên hạ, nàng từng nói, Trùng đồng tới cực điểm thì có thể quy nhất, cũng có thể diễn lại trùng đồng, có thể thăng hoa cực điểm.
Bây giờ, hiển nhiên Thạch Nghị đã bước lên một con đường vô địch!
Trong khu vực này có rất nhiều sinh linh, tất cả đều tới vì Hung sào, sau khi phát hiện được dị thường cho nên mới lại và nhìn thấy được bọn họ.
Như đám người Lạc Đạo, Lam Nhất Trần quan sát Thạch Nghị thật kỹ thì không nói, thế nhưng một vài sinh linh vừa nhìn Thạch Nghị thì trong lòng run rẩy, cảm giác ánh mắt mình tựa như tiến vào trong một vũ trụ thần bí nào đó.
Cảnh tượng trong mắt của hắn quá kinh khủng, từng ngôi sao lớn chuyển động kèm theo sương mù, chúng khô cằn diễn biến trong vũ trụ, tái tạo thiên địa.
Cảnh tượng này kinh người tới mức nào chứ, thế nhưng lại xuất hiện ở trong con ngươi của một người, càng nhìn chằm chằm thì càng cảm thấy thần hồn của bản thân trầm luân vào trong, muốn dập đầu quỳ lạy hắn.
"Bụp!"
Một vài tu sĩ mạnh mẽ ho ra máu, dùng ý chí mạnh mẽ của bản thân để rời khỏi trạng thái như vậy, lúc này trong lòng vô cùng ngơ ngác, người này không thể nhìn chằm chằm được.
Còn có một vài người có bản không cách nào khống chế được bản thân nên cứ đứng yên nơi đó, còn có một vài người xụi lơ bên tỏng núi rừng.
"Kẻ này đáng sợ thật!" Cường giả quanh đó sợ hãi, cũng không dám dò ra thần thức và cũng không dám nhìn thẳng vào con mắt của hắn.