Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong vùng núi này cổ thụ cao lớn đến lạ thường, rễ cây cứng cáp tựa như cầu long uốn lượn lấp ló trên mặt đất.
Một dòng suối chảy ngang qua cổ thụ, mặt nước tĩnh lặng khiến nơi đây càng thêm yên tĩnh hơn.
"Chuyện này... không thể!" Lời nói của Tần Hạo run run và kỳ lạ, dù thế nào thì hắn cũng không hề tin người đối diện lại chính là người kia.
Sắc mặt của Thạch Hạo ôn hòa lặng lẽ nhìn hắn.
"Một thiếu niên thật mạnh, khí tức đáng sợ, tinh lực trong cơ thể tựa như là chân long ngủ đông." Lộ Dịch vô cùng sợ hãi nhìn Tần Hạo, trong lòng thầm đánh giá.
"Ngươi... còn sống!" Lồng ngực của Tần Hạo chập trùng theo nhịp thở, có thể thấy được nội tâm của hắn không bình tĩnh tới cỡ nào, con mắt trợn tròn nhìn chằm chằm Thạch Hạo.
Thạch Hạo quan sát hắn chốc lát rồi nói: "Nhìn thấy anh, còn không không gọi một tiếng ca ca là sao hả?"
Tần Hạo nghe thấy thế thì vững tin đây chính là người kia của hạ giới, là huynh trưởng của hắn, vẫn nhảy nhót trong nhân thể, chưa hề lìa trần!
Hắn rất khó tưởng tượng được một người mất đi Chí tôn cốt, tinh huyết đều tiêu hao sạch sẽ và chôn trong ngôi mộ vàng sâu dưới đất lại có thể phục sinh, việc này quá mức viễn vông.
Tần Hạo như bay bổng nhìn Thạch Hạo, việc này yêu tà tới cỡ nào, bóng người trong ký ức kia gần như sắp xóa bỏ lại tái hiện trước mặt hắn.
"Đây là huynh đệ của ngươi" Lam Nhất Trần kinh ngạc hỏi.
"Song cốt Chí tôn của Tần tộc? Xem ra quả nhiên bất phàm, chỉ cần tinh khí ở bên ngoài cơ thể thôi cũng đã mạnh mẽ như vầy rồi, cứ như là một chiếc lò thần đang bốc cháy vậy." Lạc Đạo gật đầu.
Bọn họ biết được thân phận thật sự của Thạch Hạo và hiểu rõ được rất nhiều chuyện, vì vậy cho nên mới suy đoán ra được người thiếu niên mặc chiến y kim loại này là người nào.
"Sao hả, lâu quá nên quên luôn người anh trai này rồi à?" Thạch Hạo nhìn Tần Hạo.
Mấy năm đã trôi qua, vóc người của Tần Hạo đã cao hơn trước kia, bộ chiến y Trường Sinh phóng thích ra hào quang thần bí, tóc đen phấp phới theo gió, ngũ quan tinh xảo cộng với luồng anh khí.
Hiện giờ tu vi đã tăng mạnh, được xưng là chí tôn trẻ tuổi của bộ tộc, dùng song cốt uy chấn một phương, đánh đâu thắng đó, nắm giữ tiếng tăm to lớn, ngạo thị quần hùng.
"Ca ca..." Tần Hạo gọi, sắc mặt của hắn dần bình tĩnh lại thế nhưng trong lòng lại rất chấn động, dù thế nào đi nữa cũng không nghĩ tới sẽ có thể gặp lại.
Hắn có thể cảm nhận được, huynh trưởng của mình càng mạnh hơn xưa không chỉ ở tu vi mà còn có một loại "thế" vô hình, cứ như rồng lớn ấn nấp nơi vực sâu.
Khí thế này, tiềm lực này cũng không phải người thường có thể cảm ứng được, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát, lại cứ như là một con phượng hoàng cổ đang trầm miên có thể trùng kích cửu thiên trong chớp mắt.
Cho tới hôm nay, Thạch Hạo đã được mười chín tuổi lẻ mấy tháng, dáng người cao ráo, khuôn mặt tuấn tú, vẻ mặt ôn hòa, thứ không hề thay đổi chỉ có mỗi đôi mắt, vẫn trong suốt và tinh khiết. Chỉ là, trong lúc chớp nháy lại có ánh sáng lấp lánh b*n r*, có một luồng sức mạnh khiến người khác rung động.