Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo cũng không hề biết, ba đại cường giả có quan hệ với hắn đã tiến vào khu cổ địa này, mục tiêu chính là sào huyệt của một trong Thập Hung, chuẩn bị đôi bên gặp nhau.
b* ng*c của Tần Hạo phát sáng, phù văn lấp lánh, hắn không ngừng xuyên hành cực tốc hòng tiến vào bên trong.
Trên đường đi, toàn bộ núi đá cổ mộc đều nổ tung, tất cả đều bị phù quang nơi b* ng*c phát ra quét trúng.
Trùng Đồng giả - Thạch Nghị nhìn về trước, toàn bộ sương mù và quy tắc thiên địa hắn đều thấy rõ ràng, hắn thong dong cất bước, tự tin tràn trề tiến vào mật thổ.
Trong mắt hắn có nhật nguyệt đang chuyển động, cảnh tượng tinh không bị phá nát đầy đáng sợ, trên đường đi có mấy người nhìn thấy thì đều ho ra đầy máu.
Lục Quan vương Ninh Xuyên với bạch y tuyệt thế, một bước bước ra là đấu chuyển tinh di, hư không biến hóa, hắn cứ như là Tiên vương chuyển thế tiến vào bên trong khu đất cổ thần bí ấy.
Hắn cũng không phải là lần đầu tiên tiến vào đây, chỉ là trước kia không hề thu được gì, lần này nhất định hắn phải đoạt được thứ mình cần.
"Đời sau tội huyết cũng ở nơi này, tiện tay xóa bỏ luôn." Sắc mặt của hắn hiền lành, nơi tay có một chiếc vòng bao gồm mỏ chim đỏ đậm, vảy tím lấp lánh, ngọc trai, răng thú... tổng cộng gồm sáu thứ thần thánh.
Đây là một bí bảo vô cùng mạnh mẽ, tất cả đều là phù cốt của sơ đại mạnh mẽ nhất, có thể phát huy ra được thần thông chí cường mà khi bọn họ còn sống.
Vòng đeo tay này vừa ra thì có thể trấn áp các địch thủ ở đời này!
Hắn từng sai người mang theo vòng tay này tới Linh giới Tội châu để tiêu diệt Thạch Hạo, nhưng mà thực lực của những người kia quá yếu nên không điều khiển được vòng này, ngược lại còn bị g**t ch*t.
Lúc này, khóe miệng hắn lộ tia cười khẩy, vòng tay phát sáng chỉ về mật địa nơi sâu nhất, cảm ứng được một vài tung tích của khí thế tội huyết.
Đám Thạch Hạo đã rời khỏi khu vực kỳ lạ này, mấy vạn bộ thi thể phía sau đã không thấy, mùi mục nát đều biến mất.
"Rốt cuộc đi ra rồi, ta không muốn đi nữa, ta muốn trở về!" Tuy rằng Lộ Dịch được phân chia thần quả thế nhưng cũng không muốn tiếp tục đặt chân ở chỗ này thêm chút nào.
Lạc Đạo và Lam Nhất Trần trong lòng sinh ra ý nghĩ, đám sâu này quá mạnh mẽ và dữ tợn cùng với số lượng quá nhiều, quả thật không cách nào địch lại được, không một ai nguyện ý quay lại nơi đó.
"Coi như cũng có thu hoạch không nhỏ, hái được thần quả!" Sau khi bình tĩnh lại thì ai nấy đều thỏa mãn.
Trong dãy núi, cổ mộc lắc lư, huyết nhật treo trên cao, từng tia sáng đỏ tươi buông xuống.
Ầm!
Đột nhiên, một đại ấn tỏa ra ánh sáng lung linh to như núi lớn ập xuống bao phủ mấy người, nặng như ngàn tấn!
Hơn nữa, còn có những pháp khí khác, thần há sáng rực, bọn họ gặp phải phục kích.
Thạch Hạo hừ lạnh, hắn sớm đã cảm ứng được nên mang Lộ Dịch lướt sang ngang mấy ngàn trượng, còn Lạc Đạo và Lam Nhất Trần cũng có cảm giác nên nhanh chóng né qua tập kích này.
Ầm!
Nơi đó, loạn thạch tứ tung, dãy núi nứt toác.
"Tính cảnh giác rất cao." Dãy núi đối diện xuất hiện một nhóm người.
Mười mấy người này đều là sinh linh hình người thế nhưng cũng không phải là Nhân tộc, có người mọc cánh, có người có bốn tai, khí tức mỗi người đều rất mạnh mẽ.