Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"A..." Lộ Dịch kêu thảm, đại quân sâu đen hung hãn không sợ chết đáp xuống, có một vài con có thể đột phá lò luyện đan rồi xông tới.
Quá nhiều, giữa bầu trời toàn là màu đen, non nửa đều là Thần Hỏa cảnh, tương đương với đại quân Thần tộc đang đuổi giết!
"Cần phải nhanh hơn nữa!" Lam Nhất Trần vung tay, tiếng vang vang vọng, những tia lửa văng khắp trên cơ thể, hắn là một tấm khiên hình người, tuy có thể như vậy nhưng cũng khó mà chịu đựng lâu được.
Thoát khỏi khu rừng Thần quả, trên đường đi qua vùng đất bạch cốt, vượt qua sườn núi màu máu kia thì hắc Thần trùng chỉ có tăng chứ chẳng hề giảm, chúng truy sát phía sau, không hề từ bỏ.
Giữa không trung là sấm vang chớp giật, tia điện đan dệt, lôi đình vạn quân!
Lò luyện đan phát sáng, tuy rằng chỉ to bằng nắm tay thế nhưng lại lấp lánh bóng lưỡng, từng dòng nước cứ như là dải ngân hà trút xuống xuống, lôi đình vạn tầng, sức mạnh nguyền rủa kinh người.
Nhưng mà, đám sâu này chẳng hề sợ chết, tuy rằng xác sâu rơi lả chả hóa thành tro bụi rơi xuống dưới không ít thế nhưng chúng không hề dừng lại, âm thanh đập cánh chói tai.
Nếu như không có đỉnh thì Lạc Đạo, Lộ Dịch chắc chắn phải chết, dù là Thạch Hạo cũng lành ít dữ nhiều, tuy rằng chúng không lớn thế nhưng đều là "cao thủ cấp Thần", mà lại số lượng cực lớn thì ai tới cũng phải bị đánh giết.
"Không ổn, hai con Thiên Thần kia đang lao về bên này." Con mắt kim loại của Lam Nhất Trần trừng lớn, vẻ mặt sợ hãi.
Hắc Thần trùng dài hơn một thước kia cứ như là hắc long, nó vượt qua trời cao khiến hư không nứt toác, quá kinh khủng, với hung uy ngập trời giết thẳng tới nơi này.
Ở ven đường đi, chúng không hề có công kích nào khác thế nhưng những thứ cản trở đều diệt toàn bộ.
Đại quân sâu nhỏ kia dồn dập tránh lui nhường đường cho chúng, đây là hai con sâu bị điên, thân thể tỏa ra ánh đen, những con Hắc Thần trùng trên trời cao không kịp tránh né liền nổ tung.
Đấy đều là uy thế của Thiên Thần, ánh đen tỏa ra thì có thể tiêu diệt toàn bộ những cản trở!
Dù là những con sâu cấp Chân Thần khi va phải thì sẽ nứt ra, máu đen bắn lên cao và xác sâu rơi xuống đất.
Thạch Hạo hít sâu một hơi, thần lực khôi phục lại không ít, động thiên hộ thể lại xuất hiện rồi bao bọc lấy mọi người thoát khỏi đại quân ở phía sau.
Vừa nãy tiêu hao quá lớn nên trong giây lát đã để Lam Nhất Trần, Lộ Dịch, Lạc Đạo chống đỡ, cho nên ba người này liền gặp phải hiểm tình.
"Răng rắc!"
Lộ Dịch há miệng phun ra một nửa con sâu, con này đã bị hắn cắn đứt lìa.
"Đây là con thứ mười mà ta đã ép ra khỏi cơ thể rồi đó, ta sắp chết rồi!" Lộ Dịch kêu thảm thiết, lúc này hắn cũng liều mạng.
Lạc Đạo cũng như thế, từ trong cơ thể ép ra mấy con sâu.
"A a a..." Dù là Đả Thần Thạch cũng tham chiến, nó không ngừng kêu gào đánh giết những con Hắc Thần trùng gần đó.
Đáng tiếc, Hoàng điệp đang kết kén và trầm miên bên trong, nếu không rất có thể sẽ có chút ảnh hưởng nào đó với đám Hắc Thần trùng này.
"Ráng kiên trì, sắp thành công rồi." Thạch Hạo nói, hắn có sức khôi phục siêu cường cho nên khi đối phó với đám sâu cấp Thần che kín bầu trời tới mức khô cạn pháp lực thì chỉ cần hít thở chốc lát là lại trở nên long tinh hổ mãnh
Lạc Đạo, Lam Nhất Trần khiếp sợ, bọn họ tranh thủ chống đỡ trong giây lát giúp Thạch Hạo có thêm chút thời gian, nhưng không nghĩ rằng chiến lực của hắn lại nhanh hồi phục lại như thế.