Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đã đưa ra quyết định cho nên Thạch Hạo nhanh chân tiến bước và căn dặn mọi người phải theo sát mình.
"Nói gì đi nữa thì ta cũng là chí tôn một châu đó." Lạc Đạo khẽ nói cùng với vẻ tự tin mãnh liệt, khi nhìn thấy nhiều thần quả như vậy khiến cho tâm trạng của hắn không cách nào bình tĩnh được, bởi vì cơ duyên và tạo hóa này quá to lớn.
Trong tích tắc này, bọn họ không nhận biết được quả cây này là quả gì thế nhưng chắc chắn khẳng định được đây là bán thần dược!
Thần dược, có thể gặp chứ không thể cầu, tìm khắp ba ngàn châu ở thượng giới cũng không có bao nhiêu, mà tuy trong Tiên cổ có có đi nữa thì cũng không phải dễ mà bắt gặp.
Thạch Hạo có thể thu được Hư Thiên thần đằng, đây là cơ duyên cực lớn rất khó mà gặp được.
Những cây nơi này đều có thể coi là thần thụ, đây cũng chỉ là khen tặng mà thôi chứ nói chính xác thì cũng chỉ là bán thần thụ, bởi vì thần dược hi thế, không thể nào nhiều được.
Thần dược, bọn họ đều hiểu rõ, tất cả đều sinh trưởng trong những bộ lạc cổ xưa của các sinh linh nguyên thủy ở Tiên cổ này, dù là Giáo chủ có đích thân tới cũng không dám tùy tiện ngắt lấy, nếu không sẽ bị g**t ch*t.
Mặc dù như thế nhưng nhiều cây thần thụ như thế này cũng đã đủ kinh thế rồi, nếu như có thể hái hết những thần quả này và gộp chung lại thì tuyệt đối sẽ vượt qua được thần dược tuyệt thế thật sự, vì số lượng quá lớn!
"Liều mạng, hôm nay ta phải đại phát thần uy, giết tất cả những người ngăn cản, hái sạch bán thần dược!" Phía trước khu rừng thần thụ, con mắt của Lộ Dịch trở nên xanh lét.
Tuy rằng sợ hãi thế nhưng khi đối mặt với loại mê hoặc này thì không một ai có thể nhịn được, thứ này chỉ cách trong gang tất, dù là núi đao hay biển lửa thì cũng đáng giá liều mạng.
"Vù!"
Thạch Hạo cất bước xuyên qua màn ánh sáng lấp lánh do thần thụ tạo thành rồi bước vào bên trong khu cổ địa thần thánh kia, ba người còn lại thì đi sát ở phía sau, căng thẳng cùng hưng phấn cầm chặt pháp khí!
Trong chốc lát, chân của mấy người suýt nữa muốn nhấc bổng khỏi mặt đất, bọn họ gần như là bay lên không, tất cả đều do ráng lành thần thánh gây nên.
Quá thần kỳ mà, trong khu bảo địa này có thần hà hội tụ tựa như là từng dải ngân hà buông xuống, kinh thế vô cùng, tất cả chiếu lên trên thân thể của mỗi người, việc này tựa như là phạt mao tẩy tủy vậy!
Ta muốn bế quan, ngộ đạo, tìm hiểu đại pháp ở nơi này!" Lạc Đạo nói, hắn cảm thấy cảm giác này quá mỹ diệu.
Vả lại, mùi hương nồng đậm hóa thành làn khói truyền tới!
"Chú ý!" Thạch Hạo với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói, chỉ vừa mới tiến vào mà hắn đã phát hiện được những sát cơ thần thánh ở phía sau lưng đang nhắm thẳng vào tâm thần.
Nếu như là người bình thường thì rất khó cảm ứng được, bởi vì tất cả đều bị khí lành bao phủ, đều bị che khuất khó mà cảm nhận được nguy cơ.
Lạc Đạo, Lam Nhất Trần cũng có cảm giác nên vẫn luôn đề phòng, những cảnh tượng ven đường đi đủ để minh chứng tất cả, sau khi tới nơi này tuy có hưng phấn thế nhưng cũng không dám để xảy ra chút bất cẩn nào.
Thạch Hạo dùng tay thử hái trái cây hình người vô cùng tinh xảo kia.
Nhưng vào đúng lúc nào, bên trên mặt đất phía sau lưng bọn họ không chút tiếng động chợt xuất hiện một tia khói đen hoàn toàn chẳng hề ăn khớp với tịnh thổ an lành này, thứ này nhanh chóng hóa hình.
Đám người Thạch Hạo lạnh cả sống lưng nên nhanh chóng xoay người đối mặt với kinh biến đột ngột ngày, tất cả đều bình tĩnh ứng đối.
Khói đen trên đất bốc lên không ngừng rồi nhanh chóng tụ lại hình thành một một sinh linh hình người, toàn thân có màu đen kịt tựa như đi từ trong mực nước ra vậy, một cặp mắt màu tro tàn đầy lạnh lẽo chẳng hề ăn khớp vì với toàn bộ cơ thể.
"Xoẹt!"
Lộ Dịch giơ tay chém ra một vệt kim quang, đó là xợi xích thần linh được đúc từ tinh kim, thứ này nhanh chóng xuyên thủng bóng đen này.
"Chỉ đến như vầy!" Một kích thành công nên hắn nở nụ cười thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình có thể ứng phó được nên có thể sẽ giải quyết được một vài rắc rồi.
Rất nhanh, nụ cười ấy ngưng lại, sau khi dây xích thần linh kia đâm thủng bóng đen ấy thì cơ bản chẳng hề ảnh hưởng gì cả, bóng đen này nhanh chóng gây dựng lại đồng thời đánh một quyền tới.
Quyền này đen kịt cứ như là mặt trời đen đang tỏa ta, khí tức kinh khủng hung hăng, quả thật tựa như muốn đánh nứt hư không, thần lực điên cuồng vọt tới.
Lộ Dịch kêu lên kỳ quái, hắn lần nữa dùng dây xích chống lại quấn quanh lấy thân thể kỳ quái này hòng khóa chặt lấy nó.
Chỉ là, trong tiếng kim loai ngân vang, tuy có thể quấn chặt lấy thân thể của bóng người này thế nhưng cũng chỉ là quấn chặt, thứ này vẫn tiếp tục đánh về trước.
Nó không chỉ có lực công kích mạnh mẽ hơn nữa bản thân lại là quỷ vụ* nên không hề sợ bị ảnh hưởng từ ngoại vật, công kích vô hiệu đối với nó, cứ thế thoát vây rồi tổ hợp lại thân thể.
(*): Sương mù kỳ quái.
Thế tiến công của bóng đen này vô cùng mãnh liệt, thần lực kinh khủng và cũng đã đạt tới Thần Hỏa cảnh đại viên mãn.
"Ta không ngăn được!" Lộ Dịch sợ hãi hét lên rồi nhanh chóng lùi về sau.
"Xoẹt!"
Trong tay Lam Nhất Trần xuất hiện một thanh thần kiếm xanh thẳm, kiếm khí như cầu vòng rực sáng chói mắt, hắn mạnh mẽ bổ tới với uy thế cường tuyệt.
Bụp!
Chiêu kiếm này bổ xuống lập tức chém bóng đen kia thành hai nửa.
Nhưng mà, chỉ trong nháy mắt thì hai nửa này lại hợp lại lần nữa, sương mù ngưng tụ hóa thành hình người, vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng gì đồng thời đấm ra một quyền.