Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sào giới, bên ngoài khu vực thần bí của Thập Hung sào.
Núi rừng rậm rạp, đường đi gồ ghề, ở nơi này rất khó có thể phi hành bởi vì có quy tắc cấm không.
Khí tức mục nát từ xa tràn tới, có mùi bị hư thối của quả dại, cũng có của những chiếc lá biến chất dày đặc, còn có của những loại thú sau khi chết đi.
Chỉ là, tiếp tục tiến tới thì mấy người Thạch Hạo đều thay đổi sắc mặt, mùi vị mục nát thay đổi thay vào đó là tanh tưởi, một hai con hung cầm thần thú chết đi thì cũng không đến nỗi như vầy.
Sau đó không lâu, trên đất xuất hiện màu đỏ sẫm, không dưới mấy trăm bộ tử thi nằm dày trong vùng núi, cũng không biết đã chết bao nhiêu tháng ngày rồi.
Vốn là, sinh cơ của những sinh linh thành thần ở hậu kỳ rất khó bị tổn hại, dù là khi chết đi thì huyết nhục cũng có thể lưu giữ trong thời gian dài. Nhưng ở đây, lẽ thường bị phá vỡ, máu tươi khắp nơi, thần thi thối rửa.
Mùi tanh tưởi khiến người khác muốn ói, không cách nào chịu đựng nổi.
"Xảy ra vấn đề gì thế, làm sao lại có nhiều người chết như vậy, dù là gặp phải cướp giật thì cũng có khả năng chạy trốn, đáng ra không chết đống như thế này mới đúng chứ."
Bọn họ mang theo nghi ngờ tiến tới, rất nhanh mấy người này đều sợ hãi, bởi vì bên trong núi rừng này nằm ngổn ngang những thi thể, một đoạn ngắn lại có thi thể chắn ngang.
"Thây chất thành núi, quá nhiều đi mà, đã xảy ra chuyện gì?!" Lộ Dịch sắc mặt trở nên trắng bệch, nơi này quá ghê tởm, yên tĩnh chẳng hề tiếng động, hết thảy những sinh linh đều chết.
Đám người kiểm đếm, cách mấy dặm thì phát hiện không dưới ngàn bộ di hài, gần như hơn một nữa so với vừa rồi bọn họ đã gặp qua.
Quan trọng nhất chính là, tất cả đều tập trung lại một chỗ, tựa như là cánh cửa vào địa ngục vậy, nơi ấy xơ xác lạnh lẽo.
Đâu đâu cũng có thần thi thối rửa, cảnh tượng quá kinh khủng, không hề có tiếng động mà chỉ mỗi tiếng bước chân của bọn họ.
Sắc mặt của đám Lạc Đạo và Lam Nhất Trần cũng rất khó coi, tất cả nhịn không được nắm chặt nắm đấm tới mức đầu ngón tay trắng bệch, hiển nhiên thần kinh tập trung tới cao độ.
"Đây là một nơi tuyệt địa, chúng ta không thể tiến lên nữa nếu không hơn nửa cũng sẽ đi theo gót chân của đám người này, chưa hề có một người nào sống khi tới khu cổ địa kia."
Ở đây, giặc cỏ không còn xuất hiện thay vào đó là thần thi, thân thể của Tôn giả cơ bản không thể tồn tại được, mùi vị thối nát sốc tới tận óc.
Bọn họ leo lên một sườn dốc, nơi đây thi thể càng nhiều hơn chất chồng thành ngọn núi nhỏ, trong đó không thiếu những tên sơ đại, vô cùng kinh khủng!
Vách đá màu đỏ sậm, đó là do máu huyết bắn lên và khô đi, giờ mùi máu tanh vẫn còn có thể nghe thấy được.
"Có Chân Thần?!"
Mấy người giật mình phát hiện ra một thân thể hơi đặc biệt, người này cũng đã đột phá tới Chân Thần cảnh thế nhưng vẫn chết ở nơi này, có thể thấy được sự hung hiểm tới cỡ nào.
Những người kia không phải là sơ đại, gân cốt cũng không xuất chúng cho lắm, hiển nhiên có bí pháp nào đó, sau khi tiến vào Tiên cổ này cũng không hi vọng trở nên nghịch thiên, chỉ ước ao đạt được kỳ dược để đề thăng cảnh giới và mang thánh dược về cho môn phái ở ngoại giới.