Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sào giới, là một khu rừng rậm nguyên thủy.
Trên đất là một lớp lá cây khô rất dày phải tới mấy thước, khi bước lên thì vô cùng êm ái, trong khu rừng này tỏa ra khí tức mục nát.
Cây già dày đặc chọc thẳng trời cao, những cành cây sum xuê rộng lớn, rất nhiều nơi quanh năm không hề được ánh mặt trời chiếu rọi, một vài trái cây chín rồi rụng xuống và trở nên thối rửa mốc meo.
Sào giới, vì là sào huyệt của Thập Hung cho nên mới có tên nào.
Nơi đây cách rất xa Quang Minh giới, là một tiểu thiên thế giới với quy mô to lớn, cổ mộc san sát thành rừng, có rất nhiều độc trùng mãnh thú, vô cùng nguy hiểm.
"Đây chính là nơi sào huyệt của một trong Thập Hung?" Thạch Hạo hỏi.
"Cũng không phải, đây chỉ là khu vực rìa bên ngoài, nơi đó rất hung hiểm, không tới mười vạn thì cũng tới tám vạn người chết, máu đỏ nhuộm đỏ cả vách núi." Lộ Dịch nói.
Người tử vong mỗi ngày đều tăng một cách chóng mắt, chỉ vì nơi đây là sào huyệt của một trong Thập Hung, ẩn chứa tạo hóa thiên đại khiến người ta điên cuồng, tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Lúc này, bọn họ đang ở nơi sâu trong vùng núi này, cổ thụ tới trời cao, dây leo quấn khắp núi, long thú hét dài, cổ cầm kích thiên, khí tức hoang vu, có không ít sinh linh từ tiền sử.
Ví như, Long điểu hai đầu, Ốc sên thôn thiên... tất cả đều vô cùng kinh khủng!
Dù là Thạch Hạo cũng phải tránh lui, có những sinh vật với cảnh giới vô cùng cao.
Đây là sinh linh nguyên thủy trong Tiên cổ sinh sống ở những nơi đặc biệt, trong tình huống bình thường thì sẽ không rời khỏi lãnh địa của mình thế nhưng cũng không cho phép người khác trêu chọc.
"Nghỉ ngơi ở ngọn núi đá kia chút rồi tiếp tục được, khả năng chút nữa sẽ có đại chiến đó." Lộ Dịch nói.
Ngọn núi đá này cao tới mấy trăm trượng, không có bóng dáng ngọn cỏ nào, yên lặng không chút tiếng động gì, ở xung quanh có không ít linh dược tỏa ra hương thơm nức mũi.
Bên trong Tiên cổ có linh khí rất nồng đậm nên những dược thảo sinh trưởng rất dồi dào, bình thường đều có thể thấy được những cổ dược tới mấy vạn năm, cũng vì thế cho nên mới tiến hóa thành thánh dược.
Đột nhiên, Thạch Hạo dựng cả tóc gáy, cả người phát sáng, từng phù văn vàng lan tràn ra rồi quấn theo tất cả mọi người nhanh chóng lùi lại tới mấy vạn trượng.
"Ầm!"
Nơi đó xuất hiện một cái đầu lâu mọc ra hai sừng, thân thể có màu xám trắng đồng thời chất nhầy ứa ra rất nhiều, trông vô cùng ghê tởm.
"Một con Ốc sên thôn thiên!" Lộ Dịch lộ vẻ tái nhợt, hắn đề nghị tới ngọn núi đá này để nghỉ ngơi ai dè lại là một con ốc sên cao tới mấy trăm trượng, vỏ ngoài của ốc sên có mầu nêu tựa như là nham thạch vậy.
"Cũng hên là chỉ mới Chân Thần đại viên mãn, cũng không có tiến thêm bước nữa." Lam Nhất Trần nói.
"Cần phải cẩn thận chút, chất độc của con ốc sên này nếu dính phải thì chắc chắn phải chết, độc tố của nó có lực sát thương đủ giết Thiên Thần mạnh mẽ đó." Lạc Đạo nói.
Chất nhấy kia không thể chạm phải nếu không đạo cơ của người dính sẽ bị hủy, không có cách nào chữa được.