Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ngoại giới, biên giới khu vực không người.
Có người đang viết lên từng cái tên xuất hiện bên trên cánh hoa Tiên đạo, kết quả chẳng hề có chút phản ứng nào.
Hiển nhiên, thiên cơ đã bị che đậy và không cho phép bọn họ quan sát thăm dò, những người này rất đặc biệt, họ đang tiến hành tầng lột xác sâu nhất cho nên ngoại giới không cách nào nhìn được.
"Ồ, có, Ninh Xuyên hiện lên kìa, hắn muốn xuất quan sao?" Có người giật mình.
Một đám Giáo chủ liếc mắt nhìn về phía này.
Cho tới đám Thiên Thần và Chân Thần cũng giật nảy mình, chuyển mắt quan sát chằm chằm tấm bía đá to lớn kia, nhìn bóng người từ từ trở nên rõ ràng kia.
Quả nhiên là Ninh Xuyên, hắn đang đứng nơi đó, sương mù hỗn độn tràn ngập, thần bí vô cùng.
Đó là một hang động cổ có dị tượng hỗn độn, có thể thấy được đây chính là bảo địa kinh người tới mức nào.
"Lại phải trải qua một cơn đau đớn sinh tử, ta nhất định có thể xông qua, chỉ là bán thần quả cùng thánh dược không đủ, sau lần dung hợp này nhất định phải ra ngoài một chuyến." Ninh Xuyên lẩm bẩm.
Hắn một mình rời khỏi động cổ, một mình sải bước như đang điều chỉnh nỗi lòng, rõ ràng hắn chỉ vừa mới xuất quan được mấy ngày nên đang điều chỉnh lại trạng thái của bản thân.
Sau đó không lâu hắn lại trở về động cổ, sau khi ngồi xếp bằng xuống thì khí hỗn độn lại bao trùm.
"Đó là gì?" Ngoại giới, tất cả mọi người đều giật nảy mình, mặc dù Tiên cổ ngăn cách thế nhưng mọi người đều cảm thấy khiếp sợ, xuyên qua tấm bia đá thì họ cảm nhận được một khí thế khó tả.
Dù là nhân vật cấp Giáo chủ cũng chấn động trong lòng, họ biết được trong tay của Ninh Xuyên có thứ vô cùng nghịch thiên.
Quả nhiên, hộp gỗ đầy cổ xưa kia đã bị người khác nhận ra, có đại nhân vật kinh ngạc bật thốt thành tiếng.
"Thế Giới thụ, không ngờ lại lấy lõi của Thế Giới thụ chế tạo nên hộp báu này, thật là xa xỉ!"
Thứ này có thể giúp người ngộ đạo, nếu luôn luôn mang ở bên người thì sẽ có chỗ cực lớn với tu hành, tất cả các giáo đều chấn kinh.
Nên biết, thứ này đã không cách nào tìm thấy được nữa, bởi vì Thế Giới thụ đã bị chặt gãy và không còn tồn tại nữa, nó ẩn chứa những dấu vết đại đạo của chư thiên.
Rốt cuộc, hộp gỗ được mở ra, một luồng khí thế khó tả xuyên qua cánh hoa Tiên đạo tràn tới đây khiến tất cả mọi người đều tập trung tâm thần cao độ.
"Đó là... xưng tay của một người?"
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, tuyệt đối không ngờ rằng bên trong hộp báu Thế Giới thụ mà Ninh Xuyên lấy ra lại phong ấn một bạch cốt trông rất cổ xưa, không hề có ánh sáng lộng lẫy gì.
Thứ màu trắng này tựa như trải qua sự gột rửa của năm tháng nên mất đi ánh sáng lộng lẫy vốn có, có thì cũng chỉ còn lại vẻ trắng bóng bình thường mà thôi.
"Không thể là một khúc xương bình thường được." Có Thiên Thần nói như thế.
Tất cả mọi người đều biêt, Lục Quan vương Ninh Xuyên siêu phàm nhập thánh, lập chí vô địch cổ kim thì làm sao có khả năng sẽ sở hữu một khúc xương tầm thường chứ.
"Ta đoán rằng, hơn nửa là tiên cốt!" Một vị lão Giáo chủ nói.
Xương tay của Chân Tiên, suy đoán này vừa ra lập tức khiến mọi người biến sắc.
Đây là thứ vô giá trên đời này, đã trở thành truyền thuyết và không hề tái hiện được nữa, dù sao Tiên cổ sớm đã qua đi, ở kỷ nguyên được lấy cốt văn làm chủ thì giá trị của khúc xương tay này không cách nào tưởng tượng được.