Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Bò cạp được xé ra, chất thịt trắng mịn lấp lánh khiến người khác cảm giác như là thịt tôm vậy.
Ăn thứ này chắc chắn sẽ đẩy bản thân vào ranh giới giữa sống và chết, một khi không cẩn thận để nọc độc Hỏa Hạt này dính vào trong đỉnh thì hậu quả khó mà lường được.
Bởi vì, độc tố của Hỏa Hạt rất mạnh, có thể g**t ch*t cả Chân Thần, thứ này có thể ăn mòn nguyên thần, hủy diệt đi đạo hạnh của người dính phải.
"Đồ ngon nhen, thịt Hỏa Hạt này còn ngon hơn cả trâu vàng." Thạch Hạo thầm than, những người kia thấy hắn sau khi ăn xong cũng không hề xảy ra chuyện gì nên yên tâm nếm thử.
Quả nhiên, thịt bò cạp như ngọc thạch này khiến Lạc Đạo thốt lên kinh ngạc, thứ này nhìn thì kinh khủng thế nhưng khi đưa vào trong miệng lập tức trở thành trân hào, nước miếng ứa ra, hương thơm lan tỏa tới tận xương cốt.
"Lam Nhất Trần, không phải ngươi là kim loại hay sao mà lại thưởng thức món này thế hả?" Thạch Hạo hỏi.
"Ta đã công tham tạo hóa, có thể chuyển đổi giữa thân thể và kim loại cho nên có thể hấp thu được những bảo dược huyết nhục này." Hắn không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nên biết, nồi lẩu này đều là sơ đại, là thứ vô cùng bổ dưỡng.
"Để ta, để ta nếm thử mùi vị như thế nào." Lộ Dịch cũng thả lỏng người rồi lấy mấy miếng lớn thịt Ngân ngao quẳng vào trong nồi lẩu.
"Thịt chó là món có hương thơm nhất, ăn ngon nhất." Thạch Hạo gỡ nút mấy bình rượu ngon rồi vừa uống vừa ăn, cả nhóm người vô cùng thoải mái.
"Tên kim loại kia, có thể dạy cho ta cách chuyển đổi giữa huyết nhục và thạch thân không?" Đả Thần Thạch không kìm chế nổi nữa, nó cũng muốn ăn.
"Xin lỗi, đây là thần năng thiên phú, không dạy được." Lam Nhất Trần nói.
Đả Thần Thạch tức giận.
"Bỏ một cây thánh dược vào để tăng thêm hương vị." Thạch Hạo nói, sau đó vứt một cây lão dược đang phát sáng vào trong đỉnh, lập tức nơi này tản ra ánh sáng rực rỡ, hương thơm truyền đi mấy dặm.
Cứ thế, cả nhóm người hết ăn rồi lại uống.
"Tử Kim hộc, đây chính là chủng loại rất hiếm, là lần đầu tiên ta nếm thử." Thạch Hạo cắt một miếng to rồi bỏ vào trong đỉnh, sau đó nếm thử miếng thịt này thì tỏ vẻ thỏa mãn, nói: "Quả nhiên chỉ đứng sau chim thần Phượng hoàng, là trân hào hiếm có."
Thịt có màu tím vô cùng tươi, hương thơm xuyên qua đại trận rồi truyền ra bên ngoài.
"Mùi gì mà thơm thế!" Có rất nhiều người bảo vệ ở bên ngoài vì không cách nào có thể tiến vào khu trung tâm nên hiện tại rất tò mò.
Dù thế nào thì bọn họ cũng sẽ không bao giờ nghĩ được, những tên đầu lĩnh, những vị sơ đại mạnh mẽ kia đều đã bị nấu chín và đang bị kẻ khác ăn sạch.
Nếu như họ biết thì đoán chừng sẽ chết bất đắc kỳ tử bởi vì thổ thuyết và kinh hãi quá độ.
"Con Long tước này, ta cảm thấy nướng sẽ ngon hơn là cho vào nồi á." Thạch Hạo lẩm nhẩm, sau đó cắt lấy một chiếc cánh và chiếc đùi của Long tước mang đi nướng.
Những người còn lại thì đều tập trung chuyên môn của mình.
Còn Thạch Hạo thì lấy mỗi thứ một ít bỏ vào trong đỉnh rồi ăn ngấu nghiếng, sau đó mới nằm dài trên đất đầy vẻ hài lòng.
Tiếp đó, hắn phóng ra một ngọn lửa đốt sạch toàn bộ xương cùng lông chim, còn huyết nhục thì cất để chờ tới con đường đá kia ăn sau.
Đương nhiên, Nguyên thủy chân vũ của Long tước và Tử Kim hộc đều không hề tổn hại gì nên đã được hắn bỏ vào trong túi càn khôn, sau này khi nào cần thì lấy ra luyện quạt Ngũ Cầm.