Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Sáu đại cao thủ đều ngã xuống!
Hoàng Kim ngưu với dòng máu vàng óng, Thiên Hạt đỏ rực bị cắt đứt chín chiếc đuôi, Long tước lấp lánh thần quang năm màu, Tam Nhãn thú bị xuyên thủng mi tâm, Sư tử trắng uđầy y mãnh...
Những cường giả này đều hiện ra bản thể, có khổng lồ như ngọn núi nhỏ, có mỏ chim sáng rực, có máu chảy xối xả như dòng sông, thánh huy chiếu rọi, cảnh tượng kinh khủng.
Cao thủ như vậy, mạnh mẽ tới cỡ nào thế nhưng đều bị giết hơn nửa, bất kỳ là ai khi nhìn thấy thì đều sợ hãi, dù gì đây cũng là chí cường giả cấp sơ đại.
Bên cạnh một thi thể khổng lồ chảy đầy máu vàng óng có một thiếu niên đang đứng thẳng, tay cầm đại kích chỉ ngược lên trên, vẻ mặt đầy lạnh lùng, sát khí đánh tan mây xanh.
Có hai tên cao thủ muốn chạy trốn thế nhưng đều bị khóa chặt, một người thì bị Lạc Đạo cùng Lam Nhất Trần chặn đứng, còn tên còn lại thì bị Thạch Hạo nhìn chằm chằm.
"Là muốn giết tận chém tuyệt, không thể để một ai chạy thoát sao." Lộ Dịch sợ hãi lùi lại nơi xa nhất có thể, hắn chưa hề gặp phải tình cảnh đáng sợ như thế này.
Một bầy thi thể, máu tươi vàng óng khiến tim mật hăn đều rung rung, chuyện này quá đáng sợ!
Nên biết, đây đều là cao thủ cấp sơ đại, bình thường đừng nói là một bầy thi thể, dù là khi nhìn thấy tám người cùng đi chung với nhau cũng rất hiếm thấy rồi.
Nhưng mà, một trận chiến ở Ngân Ma sơn, một chém sáu, việc này truyền đi chắc chắn sẽ kinh động khắp Quang Minh thành, tạo nên sóng lớn mênh mông!
"Ngươi... muốn giết tận đuổi tuyệt hay sao hả?" Tên tóc bạc khẽ nói, trong lúc chớp mắt thì bên ngoài thân thể có rất nhiều phù văn màu bạc đan dệt, hắn cố gắng dùng lời nói để trì hoãn thời gian.
"Xoẹt!"
Một vệt sáng lấp lánh, Đả Thần Thạch bị Thạch Hạo ném mạnh ra ngoài rồi đâm thẳng vào mi tâm của tên này.
"A..." Giữa không trung, một âm thanh kêu réo tự như heo bị chọc tiết vang lên, cục đá này với tốc độ cực nhanh vụt tới nơi kia.
Chàng trai tóc bạc dùng bảo thuật chống đỡ thế nhưng lại phát hiện ra không cách nào thoát khỏi sự truy đuổi của cục đá này, đối phương quá nhanh, không trúng mục tiêu thề không dừng lại.
"Coong!"
Đầu tiên là Đả Thần Thạch bắn trúng một tấm bảo phù thì khiến chàng trai tóc bạc kia kinh hãi, đấy là tấm Phá Không phù được hắn âm thần sử dụng, dựa vào thứ này hòng rời đi.
Nhưng mà hiện giờ tựa như mua dây buộc mình, nơi đây có đại trận phong tỏa, tấm phù này đã mất đi hơn nửa công hiệu, khống chế trong thời gian dài cũng không cách nào làm hư không tách ra, vả lại hiện giờ lại bị tập kích cho nên đã đánh tan hy vọng chạy trốn của hắn.
"Còn muốn rời đi sao?" Thạch Hạo nắm kích giết tới.
Lần này cũng không có chuyện kinh ngạc gì, đại kích Hư không phát sáng rồi làm cho hư không uốn lượn hình thành nên từng vết rách, mặc cho bản lĩnh của chàng trai tóc bạc kia mạnh tới cỡ nào thì cũng không cách nào chặn lại được.
"Bụp!"
Thân thể của hắn nứt toác hóa thành bốn năm phần rơi đầy trên mặt đất, máu tươi ròng ròng, bản thể của kẻ này không ngờ lại là một con Ngân giao.
Cùng lúc đó, ở hướng khác có kiếm khí ngút trời, người thanh niêm trẻ được khí tím vờn quanh kia nắm chặt pháp kiếm, hắn muốn phá vỡ vòng vây thế nhưng không thể toại nguyện được, đã bị mái tóc dài của Lạc Đạo chặn đứt đường lui.