Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngông cuồng, một người mà dám vọng tưởng khiêu chiến toàn bộ tộc ta, ta không hề tin trên cõi đời này lại có người như vầy, trừ phi là quái thai cổ đại xuất quan." Hoàng Kim ngưu rống lớn, tuy hắn bị thương không hề nhẹ thế nhưng sức chiến đấu cũng không hề giảm nên nhanh chóng vọt tới.
Bàn chân của hắn giẫm mạnh trên mặt đất liền bùng phát ra ánh sáng hoàng kim và hình thành nên gợn sóng vàng quét về phía Thạch Hạo,
Đây là sự kết hợp với đại địa và ngưng tụ cùng với nhau, chính là kỹ năng chiến đấu của Mãng Ngưu tộc thời thái cổ, phù văn kinh khủng tới lạ thường, mượn sức lực của mặt đất để khiến đối thủ nổ tung.
Những người khác cũng vận dụng thủ đoạn mạnh nhất của bản thân, không một ai dám khinh thường, muốn hợp lực g**t ch*t Thạch Hạo.
"Xoẹt!"
Một luồng kiếm khí phá không kèm theo là tử khí đông lai, lúc trước chàng trai vẫn luôn ôm thánh kiếm thế nhưng hiện tại lại nắm chặt lấy bổ về trước.
Ánh mắt của Thạch Hạo lộ ý lạnh, hai chân bước sang ngang, từng bước đều tỏa ra hoa sen khiến khắp nơi đều là những đóa hoa vàng óng, lúc này hóa giải đi chiến kỹ thiên phú của Mãng Ngưu tộc, khiến cho toàn bộ những gợn sóng đều biến mất.
Cùng lúc đó, hắn chập ngón tay lại thành kiếm rồi va chạm với thần kiếm lấp lánh kia, lúc này đầu ngón tay đã chặn đứng mũi kiếm và bùng phát ra thần mang dữ dội.
"Hả?"
Tất cả mọi người đều thất kinh, hành động này ngông cuồng tới cỡ nào chứ, lại dám dùng ngón tay để đỡ lấy thần kiếm, hành động này khiến người khác cảm thấy mình không thể so sánh được.
Xoẹt!
Kiếm khí ngang dọc, chàng trai mang theo tử khí đông lai chợt bùng phát, mũi kiếm lấp lánh, cốt văn đan dệt, thanh kiếm không ngừng chấn động.
Ngón tay chập thành kiếm của Thạch Hạo chợt tỏa ra ánh cầu vòng, từng cây cỏ màu xanh lục không ngừng xuất hiện trong hư không với sinh cơ bừng bừng, thần dị vô cùng.
Rầm!
Tiếng chấn động mạnh vang lên, thần kiếm kia bị đánh văng ra ngoài, tất cả cây cỏ đều hóa thành kiếm khí quét về bốn phương tám hướng, công kích tất cả mọi người.
Thanh âm hô hào điếc tai, tất cả mọi người ra sức chống trả, không một ai dám khinh thường, bọn họ cảm thấy thanh niên này mạnh tới mức không cách gì diễn tả được.
Tới trình độ hiện tại, chỉ cần Thạch Hạo xuất thủ thì đều là những đòn trí mạng đối với cao thủ Thần Hỏa cảnh, cho nên cũng chỉ có tám đại cao thủ như thế này mới có thể liên thủ chống đỡ được.
Nếu không, đổi lại là người khác thì đã bị đánh gục từ lâu.
"Giết!"
Cô gái mặc giáp trụ đỏ dùng hai tay kết ấn, lần nữa dùng phù văn hóa thành Hỏa Diễm phiến đánh về phía Thạch Hạo.
"Trò vặt." Thạch Hạo lạnh lùng nói, đã từng thấy qua và đã từng phá tan nên loại bảo thuật này đã vô hiệu với hắn, lúc này hắn vỗ tới một chưởng cứ thế đánh tan thứ này và khiến nơi đó hiện lên ánh lửa ngập trời..
"Xoẹt!"
Đột nhiên, trong ánh lửa hừng hực này có một cái móc đỏ đậm lao nhanh tới trước mắt Thạch Hạo rồi đam thủng hộ thể cương khí của hắn.
Đây là một cái đuôi bọ cạp, trong nháy mắt khi nàng kết ấn thì cái đuôi này cũng xuất hiện ở sau lưng nàng và đâm thẳng tới chỗ yếu của zx, vô cùng tàn nhẫn và độc ác.
"Người của Hỏa Hạt tộc!" Lộ Dịch giật mình, chiếc đuôi này chỉ cần đâm thủng làn da thì độc tố cũng đủ g**t ch*t Chân Thần, bởi vì thứ này có thể ăn mòn nguyên thần, có thể làm thương tới căn cơ đại đạo.
Lạc Đạo biến sắc, đòn đánh này quá đột ngột, ngay cả hắn cũng không hề biết cô gái mặc giáp trụ đỏ này lại là người của Hỏa Hạt tộc.
Thạch Hạo kinh ngạc thế nhưng cũng không hoảng loạn, bên ngoài thân của hắn xuất hiện từng vòng xoáy màu vàng, thứ này không ngừng xoay tròn hình thành nên sức hút kinh khủng khiến hư không uốn lượn.
Đây chính là Kim Tuyền Ba Văn công bắt nguồn từ Bằng tộc, hiện giờ Thạch Hạo đã hiểu được pháp môn Côn Bằng cho nên uy năng của bí thuật này càng tăng lên mạnh mẽ hơn nên vô cùng kinh khủng.
Nó không chỉ có thể nuốt chửng nguyên khí của ngoại giới mà còn có thể tiêu diệt được công kích các loại.
"Keeng!"
Trong nháy mắt thì chiếc đuôi bò cạp đỏ rực kia đã đã đam trúng vào bên ngoài thân của Thạch Hạo thế nhưng lại không hề có âm thanh phá nát của huyết nhục truyền ra, dường như cứ đâm vào đá và sắt vậy.
Chiếc đuôi đầy sắc bén, không gì không thể xuyên thủng lại bị vòng xoáy vàng kia ngăn lại, nơi đó cứ như có một người tí hon đang tụng kinh ở trong vòng xoáy vậy.