Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ngân Ma sơn, trắng bóng như tuyết, tựa như là một ngọn núi tuyết đồ sộ trắng xóa đang phát sáng vậy.
Đây là một dãy núi kim loại với Ngân tinh làm chủ, những ngọn núi chập trùng, tuy chỉ là ngân tinh bình thường nhưng vô số hợp lại thì rất là kinh người.
Nơi trung tâm có một ngọn núi rất kỳ lạ, nó cứ như cái cối xay, hình dáng quái dị chẳng hề giống núi tí nào. Mà nơi đây cũng lấy nó làm tên - Ngân Ma sơn.
Gió lớn thét gào, Thạch Hạo đáp xuống đất, phía sau có Lạc Đạo và Lộ Dịch, cả nhóm người đã đi tới dãy núi kim loại này.
"Lam Nhất Trần có thể hòa vào trong kim loại, đây là một thần năng thiên phú nên có thể dựa vào đây để giữ mạng, hắn đang mang theo Bát Trân Kỳ ẩn núp ở trong dãy núi này."
Lạc Đạo nói, hai người bọn họ tách nhau để chạy trốn để giữ mạng, lúc đó phía sau có một đám người truy sát nên tình thế vô cùng nguy cấp.
Lam Nhất Trần trốn vào đây, mượn vùng núi kim loại đầy hùng vĩ này để né tránh cuộc săn giết của cường nhân.
Mà Lạc Đạo lại lớn mật hơn, sau khi thoát khỏi mọi người thì bí mật quay về Quang Minh thành, lựa chọn "chỗ nguy hiểm nhất lại chính là nơi an toàn nhất."
Nếu không thì rất khó mà thoát được, các lối ra khỏi Quang Minh giới đều đã bố trí thiên la địa võng cả.
"Để ta nhìn thử ai dám cướp Bát Trân Kỳ của ta!" Thạch Hạo nói, lần này sau khi xuất quan thì thực lực của hắn đã tăng mạnh, vẻ thong dong và điềm tĩnh càng tăng mạnh.
Vô hình trung, hắn tỏa ra một luồng uy thế khiến Lạc Đạo kinh hãi, mới chín tháng không gặp mà vị thiếu niên Ma vương này lại tăng thực lực mạnh như thế.
TUy rằng có áp lực nhưng cũng khiến lòng hắn thấy tin tưởng hơn, có thể cứu được Lam Nhất Trần.
"Nơi đây... có rất nhiều người, tất cả đều là cao thủ, chúng ta chỉ có ba người thì có thể địch lại hết à?" Lộ Dịch lộ vẻ sợ hãi, tuy rằng đã biết được mức độc ác tàn nhẫn của Thạch Hạo thế nhưng khi nghĩ tới rất nhiều cao thủ kia thì vẫn đâm ra sợ sệt.
Nếu như có thể trốn thì chắc chắn hắn đã chạy sớm rồi, đi cùng với tên ma vương này thật sự quá nguy hiểm, chỉ là hiện giờ có thể đi đâu, phỏng chừng người của Tiên điện đã hận hắn tới chết rồi.
Dù sao, là do hắn dẫn đường cho nên đã bị những người kia nhớ kỹ.
"Là thế lực nào thế?" Thạch Hạo hỏi.
"Rất nhiều, có người của Hỏa Vân động, có người của Hắc Ám thần cung, cũng có người của Kiếm cốc, còn có..." Lạc Đạo nói.
Đám người kia đều rất đáng sợ, không chỉ có những thủ hạ của người mạnh nhất trong đương đại mà còn có người đi theo của quái thai cổ đại, có thể nói là cao thủ như mây, hơn nữa còn có một nhóm tán tu.
Nơi đây như vầy nên đã gây sự chú ý tới bên ngoài, một vài tán tu mạnh mẽ, một ít sơ đại của bộ tộc lớn sau khi nhận được tin tức thì cũng tham gia vào.
Bát Trân Kỳ, có thể giúp bất kỳ thần thảo, thánh quả nào tăng mạnh dược hiệu, vậy sao không khiến người khác thèm khát? Nếu như ở bên ngoài thì những đạo thống cổ xưa kia chắc chắn sẽ đại chiến.
"Mặc kệ là thế lực nào, dám ngăn cản bước chân của ta thì cứ giết không tha!" Thạch Hạo chỉ nói một câu như thế, sau đó nhanh chân đi về trước.
"Tốt!" Lạc Đạo nắm chặt dắm đất, trên mặt lộ vẻ kích động.