Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi dám!" Người trẻ tuổi của Tiên điện hét lớn, quai hàm của hắn sưng tấy, mặc dù đã khống chế tốt cốt văn để bảo vệ khuôn mặt thế nhưng vẫn vô cùng đau nhức.
"Rầm!"
Thạch Hạo lại bạt tai thêm cú nữa, tiếng vang động trời đầy lanh lảnh khiến hắn quay tròn ngay tại chỗ, khóe miệng tràn máu tươi.
"Ta có gì mà không dám."
Thạch Hạo lại kéo hắn tới rồi nhấc bổng lên.
Việc này khiến cả đám người kinh hãi, bởi vì động tác nhanh tới mức khó tin, mọi người dù có muốn cũng không cách nào ngăn cản được, cơ bản không có cách.
"Ta muốn giết ngươi, khiêu khích Tiên điện ta thì ngươi sẽ không có kết quả tốt!" Người trẻ tuổi này tóc tai bù xù, trong mắt b*n r* kim quang đầy giận dữ.
Đồng thời, cả người hắn đan dệt cốt văn rồi tràn ra ngoài, hắn vận chuyển một thân bảo thuật, đều là bí pháp thuộc hàng ngũ mạnh nhất.
Đáng tiếc lại diễn ở ngay trước mặt Thạch Hạo, hắn cũng coi như là một cường giả Thần Hỏa cảnh rất mạnh nhưng chẳng hề có chút ưu thế gì mà tựa như một con gà, lần nữa bị Thạch Hạo nhấc bổng lên.
"Tiên điện là cục shit gì, ta muốn cho ngươi biết rõ, một khi đã đánh là phải đánh vào miệng của đám Tiên điện!"
Thạch Hạo xoay chuyển bàn tay, lần này cốt vănn trên người của tên trẻ tuổi này đều bị đánh tan, tiếng bạt tai vang lên lanh lảnh.
"Bộp chát!"
Trong thời gian ngắn, máu tươi tung tóe răng máu lẫn lộn, tên này bị đánh tơi bời hoa lá, mắt nổ đom đóm, miệng méo mắt lác không ra hình thù gì.
"Chát chát chát chát..."
Sau đó, từng tiếng bạt tai đồng loạt vang lên, gương mặt của hắn hoàn toàn biến hình, không ra hình dáng của con người nữa.
"Ra tay mau, g**t ch*t hắn cho ta." Trong giây lát hơi tỉnh táo thì người trẻ tuổi la lớn như thế.
Bên cạnh, một đám người không ngừng thầm than, bọn họ từng ra tay thế nhưng toàn bộ bảo thuật đều bị ngăn chặn, nói đó hình thành nên một màn ánh sáng, "vạn pháp bất xâm".
"Ầm!"
Thạch Hạo lại bồi thêm cái bạt tai rồi quẳng mạnh hắn xuống dưới khiến mặt đất rạn nứt, xương cốt cả người trẻ tuổi này cũng không biết đã gãy bao nhiêu khúc.
Nhưng mà, Thạch Hạo cũng không hề lấy đi tính mạng mà giữ lại cho hắn, vẫn còn vài điều cần hỏi tên này.
"Biết hai người kia ở nơi nào không?" Hắn đạp chân lên trên b* ng*c của người trẻ tuổi này rồi thờ ơ hỏi.
"Ta dù biết thì cũng không nói cho ngươi, cứ chờ đại nhân Tiên điện ta xuất quan đi, chỉ cần một tay cũng đủ ép chết ngươi rồi!" Người trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đầy oán độc.
"Bụp!"
Thạch Hạo một cước dẫm mạnh khiến lồng ngực của hắn lõm sâu xuống, miệng không ngừng ói máu, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi, hắn phát hiện tên Ma vương này quả thật muốn giết mình.
"Ngươi... không được làm như vầy, trong thành có quy tắc, nếu ngang nhiên động thủ thì sẽ bị cách thế lực lớn vây quét, ngươi sẽ bị tất cả mọi người truy sát."
"Không phải vừa nãy ngươi muốn dùng Phá Không phù mang ta rời đi rồi sau đó ra tay giết ta sao, hiện giờ tại sao lại thấy trái với quy định thế." Thạch Hạo cười khẽ.
Nói xong, hắn dùng sức hạ xuống một cước, âm thanh gãy nát của xương vang lên, tứ chi đều đã đứt đoạn, tiếng kêu thảm thiết không ngớt.
"Cùng tiến lên đi, công phá màn sáng kia, g**t ch*t hắn!" Người bên ngoài quát lớn, lần nữa phát động công kích nếu không cứ tiếp tục như vầy thì người thân tín của truyền nhân Tiên điện coi như xong.
Đáng tiếc, tên này quá kinh khủng, sau lưng hắn hiện lên một cặp cánh ánh sáng rồi nhẹ nhàng vẫy, mây mầu ngập trời, tất cả mọi người ho ra máu rồi lùi lại thật nhanh.
Bên cạnh, Lộ Dịch sớm đã há hốc miệng, vị này quá ngang ngược, chạy thẳng tới Tiên điện phát uy, nhấc bổng một nhân vật trọng yếu rồi cứ thế bạt tai liên hồi, chỉ một đòn tùy ý đã bức lui mọi người, bá đạo và ngông cuồng.