Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vừa nói xong ba chữ này thì Thạch Hạo nhổ ra một cục "xương gà" màu vàng rơi xuống sạp hàng này.
Chủ sạp chỉ vừa mới đứng lên chợt nhìn thấy cục xương này thì lại ngồi bệt xuống đất, hắn bị dọa tới mức bủn rủn tay chân. Chắc chắn đây chính là xương đùi của Hoàng Kim loan sau khi bị nướng chín nhưng hiện giờ lại y như xương gà, nhìn không kỹ thì rất khó nhận ra được.
"Đại nhân, việc này không có liên quan tới ta!" Mồ hôi hột chảy dài ở hai bên tóc mai của hắn rồi nhỏ xuống dưới kèm theo sự run rẩy của cơ thể, đây tuyệt đối là một tên ma vương hại đời.
"Những người kia ở nơi nào, dẫn ta đi một vòng xem sao." Thạch Hạo nói.
Chủ sạp khó xử, những thế lực lớn kia chỉ cần cử đại một người nào đó cũng đủ g**t ch*t hắn rồi, tu sĩ Thần Hỏa cảnh vô số nên căn bản không cách nào chống lại được, cách nhau một trời một vực.
"Đại nhân, xin hãy tha cho ta, một khi tin tức bị lộ ra thì toàn bộ Tiên cổ này cũng không cách nào chứa được ta, chắc chắn sẽ phải chết." Hắn tái nhợt mặt mày kèm theo đó là vẻ sợ hãi.
Hơn nữa, hắn còn nói cho Thạch Hạo biết, dù hiện giờ có tới tận nơi cũng chưa chắc đã tìm được những nhân vật đầu lĩnh kia đâu, bởi vì bình thường đều có cường giả tọa trấn. Sơ đại thật sự thì không hề ở yên một chỗ,mà sẽ đi tìm cơ duyên của bản thân, cách một khoảng thời gian thì mới quay trở lại.
Về phần những quái thai cổ đại thì cũng không cần nghĩ nhiều, bọn họ trước giờ cũng chưa hề xuất hiện mà chỉ do một nhóm người đi theo rất mạnh mẽ xử lý những công việc vơ vét thiên tài địa bảo này.
"Sợ cái gì chứ, ngươi cứ theo ta thì ai dám động tới ngươi. Chẳng lẽ, những thế lực lớn kia trời ban được người người kính nể, không cần phải động tay động chân gì hết à?" Thạch Hạo nói.
"Đại nhân... muốn nói thứ gì?" Chủ sạp Lộ Dịch hỏi, trong lòng lo sợ không thôi.
"Ngươi sẽ trở thành một thành viên của thế lực lớn, sau này còn ai dám giết ngươi chứ, lúc đó sẽ giống y như bọn họ vậy." Thạch Hạo hơi mỉm cười nói.
Lộ Dịch thất kinh nhìn về Thạch Hạo, hắn chắc chắn rằng mình không hề nghe nhầm nên trong lòng bồn chồn không thôi, vị Ma vương này sẽ quân lâm Quang Minh thành, xây dựng nên một thế lực ư?
"Đi thôi, dẫn ta đi dạo quanh một vòng của đám mất nết kia nào." Thạch Hạo cất bước.
Lộ Dịch vội vàng đuổi theo, có kích động thế nhưng thấp thỏm và bất an càng nhiều hơn, hắn khuyên nhủ: "Đại nhân, người đừng nên làm bậy, quy củ của tòa thành này không được phá vỡ nếu không sẽ bị thế lực khắp nơi vây quét đó, dù là người của Hắc Ám thần tử hay là quái thai cổ đại ra tay thì cũng không cách nào bỏ qua được."
Thạch Hạo gật đầu, nói: "Ta biết, chỉ là đi tham quan chút xíu thôi."
Sau đó hắn lại bổ sung thêm một câu, nói: "Cướp Bát Trân Kỳ của ta, ta sẽ khiến bọn họ không cách nào chịu đựng được!"
Giá trị của thứ này cực kỳ cao, có thể gặp chứ không thể cầu, nói theo một ý nghĩa nào đó thì thứ này có thể sánh ngang với cổ dược thần thánh tốt nhất, bởi vì nó có thể giúp cho dược tính tăng lên mấy lần.
Đừng nói tới những người bình thường, dù là bá chủ thượng giới biết được thì chắc chắn vì thế mà liều mạng, thử nghĩ xem, lấy một cây thần dược luyện hóa với con này thì dược tính sẽ tăng gấp mấy lần.
"Ta chưa từng ăn qua Bát Trân Kê mà lại để nó ở Thạch thôn, thế nhưng Bát Trân Kỳ nhất định không thể bỏ qua." Thạch Hạo thì thầm, hắn sớm đã khát khao Bát Trân Thái cổ này từ lâu rồi.
Nhưng là, tới hiện tại thì hắn cũng chỉ mới ăn qua Bát Trân Long Lý*, đó chính là trân vật được hoàng tộc Thạch quốc nuôi dưỡng trong một hồ nước ở đô thành.
(*): Cá chép rồng.
Khi làm Nhân hoàng ở hạ giới thì Thạch Hạo mặt dày ăn vụng một con, mùi vị ấy khiến hắn say mê không thể nào quên được.