Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo thật sự rất hoảng sợ, làm sao lại giống hắn như thế?
Như thế thì cũng đành chấp nhận đi, nhưng mà những bảo thuật cũng giống, có thể sử dụng pháp môn một cách tương đồng với hắn, chuyện này khiến nắm vô cùng ức chế trong lòng!
Mái tóc người này có màu trắng xám và tuổi đã già nhưng lại bị lưỡi kích sáng loáng kia đâm thủng thân thể, máu đen chảy đầy đất ẩn chứa vẻ thối rửa.
Trái tim của Thạch Hạo đập thình thịch, tuổi xế chiều của mình sẽ như thế này ư? Nhìn đối phương bị ghim trên mặt đất thì hắn càng cảm thấy run sợ hơn.
Là sao đây? Quỷ biến ngập tràn vẻ mê hoặc.
Thạch Hạo nhìn chằm chằm người này, trang phục của kỷ nguyên Tiên cổ, ngập tràn hơi thở thời gian, mang theo vẻ tích lũy thời gian đầy cổ xưa và tang thương, đặc biệt là đoản mâu đồng kia lại đâm thủng mi tâm xuyên thẳng ra sau ót, cực kỳ hút ánh nhìn.
"Thế gian này... có luân hồi ư?" Âm thanh của Thạch Hạo thoáng run khẽ.
Người này lẽ nào có quan hệ với hắn? Quá giống đi mà, nếu như con ngươi không hóa thành màu tro tàn thì ngay cả khí tức cũng rất giống, sao lại như thế chứ.
Nhìn tới đây thì Thạch Hạo lại cảm thấy thê lương, nếu như có luân hồi thì đây... là mình sao, một ông già khi Tiên cổ kết thúc, là hắn ư?
Suy tư tới đây thì lòng hắn run rẩy sinh ra vẻ bi thương, cảnh tượng này quá mức bi thương đau xót!
Từ trang phục tới binh khí thì có thể đoán được người này rất lớn tuổi, hơn nửa là người của kỷ nguyên Tiên cổ, nếu như có luân hồi thì Thạch Hạo không dám tưởng tượng tới.
"Nếu như có kiếp trước thì ta lại đáng thương như thế này sao?"
Dù là ai khi nhìn thấy chính bản thân mình như vầy thì đều sẽ âm trầm.
Một ông già, tóc muối tiêu rối bời, con mắt vẫn đục, trên người chảy máu đen, rõ ràng đây là chuyện đáng sợ nhất, rơi vào hoàn cảnh đầy thê lương.
Hiện nay, lại bị "chính minh"" với dung mạo như vầy đánh giết!
Sau khi suy nghĩ toàn bộ thì tâm của Thạch Hạo thấy chút hối hận, sao lại như vầy, tất cả những thứ này khiến người khác đau xót thương cảm.
Hắn hơi hoảng hốt, nghĩ tới rất nhiều chuyện, luân hồi, kết quả, trên một kỷ nguyên, kiếp này...
Đột nhiên hắn cảm thấy, lý do vì sao, đạo tâm của hắn vững chắc không cách nào lay động, dù là gặp phải chuyện đáng thương thì cũng không thể ngẩn ngơ trong khi đang chiến đấu mới đúng chứ?
Thạch Hạo thức tỉnh, hắn cảm thấy tâm trạng của mình bị một thứ sức mạnh nào đó ảnh hưởng, nếu không thì làm sao lại chìm đắm và thất thố như vầy, tới cảnh giới như hắn thì không nên có tâm trạng như thế.
Trong nháy mắt, ánh mắt của Thạch Hạo chợt trong veo, đạo tâm chắc chắn, nguyên thần phát sáng, xương trán trở nên sáng rực.
Cũng vào đúng lúc này, hắn phát hiện cả người của tên bị đại kích đâm thủng kia đan dệt đầy cốt văn, đó là Luân Hồi thuật đang phát sáng chuẩn bị thành hình, muốn bộc phát ra.
Phù văn rất mãnh liệt này nhanh chóng vọt qua, thứ bảo thuật như thế hoàn toàn khác với bảo thuật mà Thạch Hạo triển khai, ánh sáng mà nó phát ra lại rất âm u và kinh khủng.
Hàng loạt ánh đen b*n r* ngoài mang theo lượng lớn mưa ánh sáng, đương nhiên điểm sáng mà nó phát ra cũng có màu đen, âm u lạnh lẽo và ẩn chứa mùi vị mục nát.
"Phá!"
Thạch Hạo hét lớn, đây chính là bảo thuật trời sinh của hắn nên hắn hiểu rõ hơn bất cứ ai về vẻ đáng sợ và sự khó chơi của thứ này, thế nhưng hắn cũng biết cách để chống lại.
Hắn dùng cốt văn đỡ lấy rồi tiến hành công kích làm tan rã thứ này.
Đồng thời, hắn vận dụng năng lực kỳ dị là Miễn dịch pháp lực bảo vệ bản thân, khiến cho Luân Hồi pháp không cách nào tác dụng lên thân thể của mình.