Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thân ảnh kia từ từ bước tới, bước chân có một loại nhịp điệu khó tả cứ như trống thần đang ngân vang văng vẳng trong trái tim của người khác!
Nếu như cường giả thành thần bình thường khi đứng ở đây đối mặt với tiếng bước chân này thì nhất định sẽ ho ra máu, bay ngược về sau, kẻ này hợp nhất với thiên địa, phóng thích uy thế kinh khủng.
Thạch Hạo ngưng thần đầy nghiêm túc, hắn biết đã gặp phải một đối thủ đáng sợ!
Sương mù màu xám tràn ngập tựa như địa ngục sâm la lâm thế. Tới gần, đây là một sinh linh hình người, hắn cất bước không nhanh thế nhưng lại đang súc địa thành thốn đã tới ngoài trăm trượng.
Người này dừng bước, sương mù màu xám nhấn chìm nơi đó không cách nào nhìn rõ được hình dáng, chỉ thấy một đôi mắt không tròng không ngươi đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo từ trong màn sương tràn tới.
Khói xám tản ra, Thạch Hạo dùng Trùng đồng thế nhưng cũng không thể nhìn xuyên được.
Hai mắt của sinh linh này không hề giống con ngươi mà cứ như là dao, không hề có chút tình cảm dập dờn nào mà cứ như là nham thạch đầy lạnh lẽo vậy.
Nếu như không phải nhìn thấy sinh vật này đang đứng nơi đó thì dù là dùng thần thức cũng không cách nào cảm ứng được, bởi vì nó không có đặc thù của sự sống, không hề cảm ứng được chút tinh lực nào.
"Ngươi là ai?" Thạch Hạo hỏi, hắn không hề biết gì về quỷ biến cả cho nên vô cùng kiêng kỵ thế nhưng cũng muốn biết đang xảy ra chuyện gì.
"Cẩn thận đó, hắn chính là một con quái vật sẽ làm hỏng đi đạo cơ của ngươi. Xong rồi, màn bi kịch lại diễn ra, không cách nào qua được cửa ải này." Hư Thiên thần đằng run lẩy bẩy nói.
"Nói bậy gì thế hả!" Đả Thần Thạch quát lên.
Khói xám ngập tràn, người này tựa như là Ma thần tới từ địa ngục vậy, hắn đứng nơi đó tựa như là một vách núi đè ép hơi thở của mọi người.
Hắn không nói lời nào và cũng không biểu thị bất luận thứ gì, chỉ là ánh mắt càng thêm đáng sợ hơn nhìn chằm chằm Thạch Hạo, hắn cứ như tảng đá lạnh lẽo lại như con dã thú vậy.
"Ngũ Quan vương trước kia đã vượt qua, chẳng lẽ ta cũng không làm được à?" Thạch Hạo nói rồi liếc nhìn Đả Thần Thạch và Hư Thiên thần đằng, ý nói đừng lo lắng.
"Hoàn toàn khác, lần này rất nguy hiểm, quái vật có hình thể..." Hư Thiên thần đằng rất muốn chạy trốn, rời khỏi nơi này, không muốn trở về nữa.
Không có âm thanh, không có hô hấp, sinh linh hình người trong màn khói kia vô cùng hờ hững, cơ bản không thể cảm ứng được sóng sinh mệnh thế nhưng lại có uy thế khiếp người.
"Ầm!"
Hắn chuyển động, nháy mắt cánh tay phải đã giơ lên đánh tan một phần màn sương thì lộ ra thanh binh khí của hắn, đó là một thanh mâu cổ với loang lổ vết gỉ đồng, tràn ngập hơi thở của thời gian.
Thạch Hạo nhìn chằm chằm thanh chiến mâu này thì chợt rùng mình, đây tuyệt đối là một binh khí cổ, nhìn dáng vẻ của tên này thì bất kỳ thứ gì hắn xuất ra thì đều xa xưa, tựa như trường tồn cùng thời gian vậy.
Keeng!
Cánh tay ấy chấn động, chiến mâu đồng phát ra âm thanh kim loại rồi như được truyền từ trước cả khai thiên về đây, tựa như khuấy động cả dòng sông thời gian vậy.
Chỉ trong giây lát này, cả người Thạch Hạo căng cứng, lông tóc dựng thẳng, hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tuyệt đối, là sự cảnh giác với địch thủ chí cường, sinh linh này quá kỳ lạ.
Hư không run rẩy, sinh linh cách trăm trượng kia một tay nắm lấy thanh mâu đồng chỉ thẳng về Thạch Hạo, chỉ trong nháy mắt thì thiên địa nơi đây tựa như run rẩy cả lên.
"Cẩn thận!" Đả Thần Thạch nhắc nhở.
"Chỉ cần hắn vẫn là sinh vật thì giết không tha!" Thạch Hạo lạnh giọng nói, keng, trong tay hắn xuất hiện chiến kích Hư không, lưỡi kích sáng như tuyết chỉ về phía xa.
Nhưng mà, khi hắn ngẩn đầu nhìn chiếc đèn bằng ly thì con mắt chợt lóe lên, đó là do quy tắc biến thành, thứ này trở thành một mốc tọa độ.