Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong hư không có chút dị thường, những chấn động khó tả xuất hiện tựa như gợn sóng, lại như gió tanh khiến ba ngàn con đường đá trở nên âm u tối tăm và lạnh lẽo.
"Ngươi đang nói cái gì?" Đả Thần Thạch thất kinh, nó và Hoàng Điệp còn có cả Hư Thiên thần đằng cùng nhau thủ ở nơi xa, hộ pháp cho Thạch Hạo, lúc này cũng đã cảm ứng được đôi chút.
"Để ta rời đi, thật sự ta không muốn đối mặt với cảnh tượng như thế này." Hư Thiên thần đằng run lẩy bẩy, từ người mạnh mẽ nhất thái cổ Điệp Thiên Vũ cho tới Ngũ Quan vương của hậu thế, nó không chỉ quan sát cảnh tượng này có một lần.
Thần dược, có thể sống qua vô số năm tháng, rất khó bị hủ nát diệt vong, do đó nó cũng đã chứng kiến hết chuyện cũ này tới chuyện cũ khác và khắc sâu trong trí nhớ.
"Tỉnh lại nhanh nào!" Đả Thần Thạch còn có Hư Thiên thần đằng hét lớn, muốn Thạch Hạo thức tỉnh trong trạng thái ngộ đạo kia, không muốn hắn đốt cháy bản thân mình.
Nguy cơ lan tới, có thể quyết định sống chết của hắn!
Một ngàn một trăm ánh lửa hội tụ lại, phù văn nhảy múa, ký hiệu thần bí như là sinh linh lấp lánh ánh kim loại, lưu chuyển khí tức đại đạo, hóa thành biển lửa pháp tắc.
Ánh lửa hừng hực, đốt cháy thiên địa!
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, bị rất nhiều đạo hỏa nhấn chìm, cũng không biết nguy hiểm hơn trước đây bao nhiêu lần, chiếc lò thiên địa sớm đã bị đốt tới xiêu vẹo gần như sụp đổ.
Trên thực tế, trong lòng Thạch Hạo sớm đã cảm nhận được khác thường, từ những chuyện mà Hư Thiên thần đằng nói lúc nãy thì hắn càng ngờ ngợ hơn.
Chỉ là không ngờ tới, dị biến lại tới nhanh như vậy!
Không chút tiếng động, một ngàn một trăm ánh lửa thối lui, vô số ký hiệu tiến vào trong những con đường đá, nơi đây khôi phục lại yên tĩnh.
Mà lần này, tuy hắn gặp phải thương tích thế nhưng cũng không tới nổi chết đi, bởi vì hắn sớm đã ngậm một khúc Hư Thiên thần đằng vào trong miệng để phòng người bản thân rơi vào trạng thái khô quắt mà rước lấy chuyện kỳ dị.
"Đây là gì?" Thạch Hạo đáp xuống đất, cả người đen thui, tuy không ảnh hưởng tới sinh mệnh thế nhưng thân thể bị thương cũng không hề nhẹ, lúc này hắn nhìn về nơi xa.
Một tia sương mù màu xám phóng tới, tuy cách rất xa thế nhưng lại khiến người khác sinh ra dự cảm xấu, cảm thấy vẻ âm u lạnh lẽo kỳ dị đang tới gần.
Nơi đó rất mơ hồ, không cách nào nhìn thấy bóng người thế nhưng lại có một luồng khí tức sởn gai óc bao phủ khu cổ địa này.
Đả Thần Thạch rùng mình một cái, nó chưa hề gặp phải chuyện này, tuy nó không phải thân thể thế nhưng lúc này cảm giác tự như đang nổi da gà vậy.
"Lại xảy ra chuyện như vậy." Hư Thiên thần đằng mẫn cảm trước tiên, nó từng chứng kiến hình ảnh bi kịch này nên khiến nó sợ hãi nhất.
Trên đường đá, những cây linh dược mà Thạch Hạo đã thả xuống ngay lập tức hóa thành màu xám trắng, sau đó hóa thành bột phấn cứ thế biến mất không thấy đâu nữa.
Chỉ là một luồng gió lạnh thổi qua, không hề có sinh linh và cũng không có gợn sóng kịch liệt nào thế nhưng lại xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ như vậy.
"Thứ gì,mau ra đây!" Thạch Hạo ngậm một đoạn Hư Thiên thần đằng nên nhanh chóng khôi phục lại nguyên khí, thể phách phát sinh hào quang, thân thể bắt đầu căng phồng không còn khô quắt nữa.