Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Con đường đá rất yên tĩnh, nó trường tồn từ tuyên cổ, ngoại trừ lúc đám thiên tài vượt ải đầy đông đúc thì những lúc khác đều vô cùng hoang vắng tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Từng làn khói hỗn độn mờ ảo, ba ngàn con đường đá này đều loang lỗ những vết tích năm tháng, nó yên lặng không chút tiếng động nào.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng yên lặng suy nghĩ nơi đó, nếu như tiếp tục thì chắc chắn sẽ nguy hiểm tới tính mạng, tất cả mọi người ở cổ đại khi bước đi theo con đường này thì chẳng có ai có kết quả tốt cả.
Ánh đỏ hừng hực, đây là một cây thánh dược tựa như san hô đỏ, chính là chiến lợi phẩm đạt được từ trên tay của Minh tộc, hắn lấy ra rồi ném cho Hoàng điệp ở nơi xa.
"Tên khốn này, sao ngươi bất công thế hả, đấy là thánh dược đó, sao lại hào phóng cho người khác thế chứ, ta muốn lấy một vài cục đá từ ngươi mà lại vô cùng cực khổ." Đả Thần Thạch đau lòng nói.
"Mày không thấy ngại khi nói câu đó hả?" Thạch Hạo liếc xéo nó rồi nói tiếp: "Bất kể là Thiên Mệnh thạch hay là Hỗn Nguyên thạch thì chẳng phải đều khiến thượng giới khiếp sợ hay sao? Đều đưa cho mày cả rồi còn gì."
"Haizz." Đả Thần Thạch không được tự nhiên cho lắm nên ợ một tiếng, ngại ngùng không nói nữa.
Hoàng điệp hóa thành một chùm sáng vọt tới ôm chặt lấy bảo dược lấp lánh như san hô đỏ kia rồi bắt đầu nhai nuốt, đồng thời nó cũng không quên biểu đạt lòng cảm ơn về phía Thạch Hạo.
"Ta từng nói, khi tiến vào Tiên cổ này thì nhất định tìm các đại dược để cho mày lột xác mà."
Lúc ở đảo Ác Ma thì Hoàng điệp đã giúp hắn làm một việc rất trọng đại, dẫn theo một đại quân trùng tộc càn quét và tác dụng cùng với uy thế lúc đó khiến hắn ngây dại không thôi.
Ngoài ra, Thạch Hạo cũng muốn nhìn thử, Hoàng điệp trong truyền thuyết sau khi lột xác và trưởng thành thì sẽ kỳ lạ tới cỡ nào, sẽ mạnh mẽ ra sao.
Căn cứ theo những dòng mờ ảo được ghi chép trên cốt thư thì trong lịch sử cũng chỉ xuất hiện một con Hoàng điệp, nó tới từ nơi sâu nhất trong khu vực không người ở thượng giới này và sau đó nó xuống hạ giới.
Chiến tích của nó rất ít, chỉ hơi nhẹ vung cánh là đủ khiến ba vị Thiên Thần hóa thành bột mịn, chính vì thế nên mới bị người đời ghi nhớ.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là người ở hạ giới nhớ kỹ mà thôi.
Ở thượng giới thì những truyền thuyết gắn liền với nó cũng không nhiều, có một vài người từng thấy có tung cánh bay lượn, phong thái vô thượng khi vỗ cánh giết Thiên Thần.
"Lôi kéo tới một trăm lẻ tám ngọn hỏa diễm thế nhưng vẫn không có hiện ra chỗ đặc biệt gì." Thạch Hạo khẽ nói, sau đó sờ sờ cánh tay của mình, nơi đó có những vết sẹo và máu.
Lúc quyết đấu với Lạc Đạo, sợi tóc của đối phương đột nhiên quấn chặt lấy cánh tay của hắn nên đã tạo ra chút thương tổn nhất định, tuy rằng không nguy hiểm tới tính mạng thế nhưng dù gì cũng mang chút thương tích.
Thạch Hạo nghĩ lại, hiện giờ nếu lấy hỏa diễm đạo tắc trên những con đường đá này để đốt cháy bản thân thì cũng không cách nào thể hiện ra được chỗ nghịch thiên được. Sự mạnh mẽ hiện tại của hắn là hoàn toàn dựa vào căn cơ của bản thân, là tích lũy từ trước tới nay.
"Nếu như là đốt cháy mấy trăm tới ngàn ngọn lửa, vào lúc ấy không biết có dị tượng gì khác không đây?"
Nhưng mà chỉ mới một trăm lẻ tám ngọn đã khiến hắn bị thương cháy khét cả thân thể rồi, nếu như mấy trăm mấy ngàn ngọn thì sẽ kinh khủng tới cỡ nào!