Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Những người nói như thế với ta đều chết cả rồi." Người trẻ tuổi mặc ngân bào mở miệng.
Hắn có vóc dáng không cao lắm thế nhưng lại có một luồng phí phách oai hùng, sắc mặt bình tĩnh chứ chẳng hề tức giận, chẳng hề bận tâm với đối thủ trước mắt mình.
"Hắn tên là Lạc Đạo, tới từ Xích châu, có một thanh Tước Cốt kiếm không gì là không thể xuyên thủng, nghe đồn chính là xương sơ đại của hắn, khi ở Tôn giả cảnh thì đã có thể g**t ch*t thần linh." Hồng Hoàng truyền âm, lần nữa nhắc nhở Thạch Hạo.
Một tên sơ đại cùng với chiến tích huy hoàng như vầy, ngạo thí mấy châu và giờ đã thành thần, tuyệt đối là một trong những sinh linh nguy hiểm trong Tiên cổ hiện giờ.
Sơ đại, vốn là người tài cao ngút trời, dù một đám người vây công tiến đánh thì cũng chỉ uổng mạng mà thôi, huống chi lại là một sơ đại đã thành thần, tuyệt đối đáng sợ.
Thạch Hạo nhìn người trẻ tuổi mặc ngân bào này rồi nói: "Ngươi là cái thá gì chứ, cũng chỉ là một tên sơ đại mà cũng dám coi trời bằng vung à, cảm thấy mình có khả năng nhìn xuống tất cả người trong thiên hạ à?"
"Nói theo một ý nghĩa nào đó, đối với loại người như ngươi, quả thật ta có tư cách để nhìn xuống." Người trẻ tuổi Lạo Đạo mở miệng.
"Vẫn quy tắc cũ, giết hắn, chiến lợi phẩm chia đôi." Phía sau có một thanh niên mặc áo lam tiến tới, ngay cả tròng mắt cũng màu xanh lam, bên ngoài cơ thể lượn lờ ánh lam luôn.
Khí huyết của hắn như biển, theo từng bước chân của hắn thì thiên địa rung chuyển, cả vùng thế giới này như kết hợp lại với hắn, phát sinh tiếng vang đại đạo.
Đây tuyệt đối là người có đạo hạnh cao thâm, pháp lực thâm hậu, tư chất của bản thân vô cùng mạnh mẽ, chỉ tùy ý cất bước mà đã hòa hợp với thiên địa, thi thoảng như thiên nhân hợp nhất vậy.
Người như vầy chắc chắn là thanh niên kiệt xuất của một bộ lộc, thuộc nhóm người mạnh mẽ nhất, ngày sau chắc chắn sẽ hiệu lệnh cả bộ tộc.
"Ngươi là kẻ nào thế?" Thạch Hạo cau mày lại.
"Lam Nhất Trần." Thanh niên này nói, trong mắt lóe lên vẻ trêu ngươi nhìn Thạch Hạo, hắn bình tĩnh tiến bước, nhẹ nhàng hái một cây thần dược, việc này khiến hắn mừng rỡ không thôi.
Bởi vì, trận pháp nơi này rất lợi hại khó mà phá giải được, nhưng hiện này lại có người đã phá vỡ rồi.
Cảm giác đứng chờ sau lưng, thời khắc quan trọng nhất xuất hiện để thu gặt khiến hắn cảm thấy rất hưng phấn.
"Hắn... lại là Lam Nhất Trần." Hồng Hoàng thất kinh rồi nhanh chóng truyền âm nói rõ lai lịch của kẻ này cho Thạch Hạo.
Chủng tộc này rất bất phàm, bắt nguồn từ Lam Kim lĩnh, là một loại tinh kim nào đó thông linh rồi hóa thành hình, tộc này không lớn thế nhưng những người xuất hiện đều kinh khủng vô cùng.
Mà tên Lam Nhất Trần này lại là người trẻ tuổi nổi danh nhất của tộc này, tung hoàng một phương, đại chiến cường giả khắp nơi, xưng tôn ở một châu chỉ với Tôn giả cảnh.
Xa xa còn có một vài cường giả thành thần khác, đều là vì động tĩnh quá lớn của nơi này hấp dẫn tới, lúc này có người nhận ra bọn họ nên không khỏi rút lui.
Một tên sơ đại đủ bễ nghễ quần hùng, hiệu lệnh một phương, ngông cuồng và vô địch tuyệt đối, dù cường giả cùng cấp tới nhiều bao nhiêu thì cũng giết không đủ.
Mà hiện tại lại có tới hai người liên thủ, vậy còn chiến ư? Cơ bản không có nửa phần thắng!
Ai cũng không ngờ rằng hai vị đại cao thủ như vầy cùng xuất hiện, nhất định sẽ quét sạch bốn phía, không ai có thể địch.
Hồng Hoàng sớm đã biến sắc kéo kéo góc áo của Thạch Hạo, ra hiệu nhanh chóng chạy trốn nếu không sẽ gặp nguy mất.