Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đó là gì, một người một rùa kia có lai lịch ra sao, làm sao đang di chuyển mà lại tỏa ra mùi thuốc nồng nặc như vậy?
Thạch Hạo hít một hơi thật sâu, thương thế trên người bớt đi đôi phần, tựa như có một dòng nước ấm đang chảy vào trong cơ thể khiến cả người thư thái như muốn phi thăng lên trời cao vậy.
Dứới ánh trăng máu, khu di tích quạnh hiu thế nhưng một người một rùa kia lại vô cùng bắt mắt, trắng sáng như tuyết vậy.
"Nhỏ thật, đó là chủng tộc gì thế?" Hồng Hoàng ngạc nhiên nói.
Con rùa kia thì bình thường, to bằng lòng bàn tay và trắng sáng như tuyết, trên mai rùa có đầy hoa văn tựa như diễn biến của những đạo tắc kết hợp lại với nhau. Mà người trên lưng nó chỉ cao bằng lòng bàn tay, lung linh và phát sáng.
Cô gái này rất nhỏ, toàn thân áo trắng, tóc cũng trắng thế nhưng rõ ràng lại là người dã trưởng thành bởi vì đường cong nhấp nhô cân xứng, nếu như phóng lớn nàng lên thì tuyệt đối là một mỹ nhân tuyệt đại.
Tiếng ca truyền tới tựa như cô gái kia đang ngâm xướng, âm thanh du dương êm tai như tiên âm cửu thiên từ từ thấm sâu vào lòng người.
"Tại sao chúng lại có mùi thuốc chứ?" Thạch Hạo nói nhỏ, trong mắt lóe lên ánh sáng.
Hồng Hoàng thì nhíu mày sau đó cặp mắt đẹp trợn tròn đầy kích động, nói: "Đây... lẽ nào là bảo dược thần thánh vô thượng trong truyền thuyết?"
Nàng vô cùng phấn chấn, gương mặt tinh xảo ửng hồng, mắt to phát sáng nắm chặt lấy cánh tay của Thạch Hạo, nói: "Phát tài rồi, đoạt được vận may nghịch thiên rồi!"
Trên cốt thư từng nghi chép qua, có chút thần dược một khi năm tháng đủ lâu thì có thể thông linh, hóa thành những loài động vật lớn nhỏ, chạy nhảy trong núi sông.
Đây chính là đại dược vô thượng đã vượt qua cả thánh dược!
"Đừng kích động, bình tĩnh lại nào." Thạch Hạo cảm thấy có gì đó sai sai bởi vì tiếng ngâm ca như có như không kia lại ẩn chứa chút sức mê hoặc, hấp dẫn người khác đi tới.
Đây là sự thể hiện của một cây dược à?
Hắn từng gặp qua Linh căn đệ nhất thượng giới, thứ này từng bị trồng xuống ở hạ giới và quả thật cũng đã hóa thành một người tí hon, rất là thần dị, nghe đồn là bị một người mang ra từ trong khu vực không người.
Chỉ là, có thể nhìn thấy thứ cùng cấp một cách dễ dàng như vậy ư?
Thạch Hạo không tin.
Hắn mở to mắt, trong con ngươi xuất hiện những ký hiệu mơ hồ, đó chính là hình thức ban đầu của Thiên nhãn võ đạo, tức là chuẩn bị được khai mở, lúc này thị lực của hắn tăng lên rất nhiều.
Chỉ trong nháy mắt, những cảnh vật mà hắn vừa thấy chợt thay đổi, con rùa trắng như tuyết cùng với cô gái lung linh lấp lánh đầy gợi cảm kia không còn thấy đâu nữa, kể cả mùi thuốc cũng tản đi nhiều.
"Chắc chắn không phải là giả, ta nghĩ ra rồi, từng có người đào được một ít ghi chép trong di tích Tiên cổ này, có loại thuốc này, có thể hóa ra Bạch quy và Huyền nữ." Hồng Hoàng nói, vẻ hài lòng và kích động càng tăng thêm.
Thạch Hạo không đáp mà chỉ chăm chú quan sát, hắn lại lấy ra Trùng đồng cẩn thận cảm ứng, quả nhiên là như thế, một người một quy đã biến mất.
Sau đó, hắn bắt đầu cất bước, quan sát thật cẩn thận.
"Hừm, nơi đây có đại trận bảo vệ, nếu tiến vào một góc khác thì chắc chắn sẽ không vào được, chỉ có thể nhìn thấy một từ góc nhìn này mà thôi." Thạch Hạo cau mày.
Bỗng nhiên, hắn nắm bắt được một chút ánh bạc, vầng ánh sáng nhu hòa tỏa ra, nơi đó một ít cây cỏ lấp lánh đồng thời là đầu nguồn tỏa ra hương thơm ngát kia.
Thạch Hạo suy tư, những phù văn mơ hồ ngưng tụ trong tròng mắt rồi quan sát thật kỹ, đồng thời lại lấy ra Trùng đồng quan sát nơi đó.
"Là nó, chính là nó đã tạo nên huyễn cảnh, kéo chúng ta tới để phá trận, là một cây thần dược!" Thạch Hạo tin tưởng bên trong có thứ tốt, đó chính là một cây bảo dược tuyệt thế.
Nhưng mà, nó cũng không phải hoàn toàn có thể hóa hình mà chỉ là tạo nên huyễn cảnh nhất định mà thôi.
"Ngươi đang nói gì thế hả?" Hồng Hoàng không rõ.
Thạch Hạo kể hết những gì mình vừa thấy nên khiến nàng kinh ngạc, lại bị lừa tới mức ấy? Nhưng rất nhanh sau đó nàng lại mừng rỡ nói: "Khả năng đó chính là Hư Thiên thần đằng."
Tuyệt đối là một cây thần dược, bên trên cốt thư đã ghi rất rõ, được cho là có thể giúp người chết sống lại, bất luận là thương thế nặng cỡ nào thì cũng có thể trị khỏi, mà lại có thể giúp đạo hạnh của người đó tăng mạnh.
Đồng thời, nó có thể hình thành nên ảo cảnh mê hoặc người tới hái thuốc.
Trong cái tên của nó có mang một chữ "Hư", chính vì thế nên mới có cái chữ này, nó có một loại sức mạnh yêu dị.
Cây thần dược này có thể sánh vai cùng với Thần liên độ kiếp của Thư viện Thiên Tiên, hi hữu trong cả thế gian, có thể khiến Thiên Thần phát điên, khiến Giáo chủ ra tay tranh cướp, có thể trấn áp số mệnh thiên cổ của một giáo.