Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Cách đó không xa, khói đen nghi ngút, một vài sinh linh nhanh chóng tiếp cận vây quanh nơi đây.
Trên thực tế, bọn họ sớm đã nhìn thấy Thạch Hạo nên cũng không có hề hành động ngay, mà là muốn săn bắt đồng thời đang đợi cường giả Minh tộc ở phía sau.
"Nhanh ra tay đi, bọn họ tới quá nhiều người rồi, Minh tộc cái gì cũng thiếu thế nhưng không hề thiếu thi thể, thừa cơ hội này đột phá vòng vây thôi." Hồng Hoàng nói nhỏ, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Đây là một đám sinh với âm khí nặng nề, cả đám đều mang hơi thở lạnh lẽo, thiếu hụt dương cương và độ nóng, cứ như là di hài mới đào từ dưới lòng đất lên vậy.
Bên trong, có hình người, có chim thần, có tẩu thú, thậm chí còn có những con mực sinh sống trong biển nữa.
Thạch Hạo không chút lo lắng mà trái lại còn nở nụ cười, bởi vì những tên cầm đầu ngoại trừ một tên mình người thì tất cả đều không phải, ai cũng đều bất phàm cả.
Một con rùa lớn màu đen tựa như núi nhỏ, mai rùa điểm chút ánh vàng, trên đầu mọc sừng, nó đã thành thần được mấy tháng rồi.
Một con hải thú với thể tích khổng lồ tựa như ngọn núi nhỏ, dài như rắn biển thế nhưng lại có chiếc vỏ trai to lớn, nó lạnh lẽo nhìn về nơi này.
Những con cầm đầu đều là quái vật khổng lồ, y như ngọn núi đứng nơi đó, mắt nhìn Thạch Hạo và Hồng Hoàng.
"Ngươi... cút ngay!"
Đối diện, một trong những đầu lĩnh mạnh nhất của Minh tộc, là sinh linh hình người chỉ thẳng vào mặt Thạch Hạo, âm khí màu đen rất nặng.
Thạch Hạo quét mắt nhìn rồi nói: "Cút? Ngươi làm mẫu giúp ta được không!"
"Vốn còn muốn để ngươi sống thêm chút nữa thế nhưng hiện tại, ngươi chết trước thì hơn!" Sinh linh hình người này vung tay lên, lập tức minh vụ cuộn trào, có cao thủ vừa thành thần của Minh tộc xuất kích.
Một con mực với khí tức hủ nát, tám cái râu mực đều cầm búa lớn đủ đập nát núi lớn xoay tròn đánh về phía Thạch Hạo.
"Rầm!"
Mặt đất nơi đây rung chuyển theo sự ra tay của nó.
"Cẩn thận, con mực này lợi hại lắm đấy, cũng chẳng hề kém đám đầu lĩnh kia bao nhiêu đâu." Hồng Hoàng đứng sau nhắc nhở với vẻ mặt đầy nghiêm túc, cách biệt mấy năm nên nàng cũng không hề biết Thạch Hạo hiện giờ mạnh tới mức nào.
Nhưng, lời nói của nàng vừa ra thì tất cả đều đứng yên lại.
"Răng rắc!"
Thạch Hạo đứng ngay tại chỗ, cả người phát sáng, ánh sét tựa như sông dài đang bị khuấy động lao ra từ những lỗ chân lông của hắn, tất cả đều đánh thẳng lên trên người của con mực kia.
Đặc biệt có một tia chớp hóa thành thanh chiến mâu đầy sắc bén, ánh vàng chói mắt ngưng tụ thành hình, sau đó nhanh chóng lao tới đâm thẳng vào trong cơ thể của con mực kia, xuyên thủng nguyên thần của nó.
Nó ngay lập tức cứng người sau đó là ầm một tiếng, ngã nhào trên mặt đất khiến bụi mù tứ tung, vết rạn nứt lan tràn.
Nơi đây trở nên yên tĩnh, những sinh linh cầm đầu đều thất kinh, đặc biệt là tên sinh linh hình người kia với ánh mắt lạnh lẽo, há miệng phun ra một cây cờ bằng xương trắng.
"Bằng hữu, chúng ta tới từ Minh tộc..." Lời nói của sinh linh hình người chợt nhẹ nhàng hơn, đầy lo lắng, chỉ là lời nói của hắn chưa xong thì đã bị Thạch Hạo cắt ngang, nói: "Ngươi là cái thá gì, người không ra người mà quỷ chẳng ra quỷ, cũng xứng kêu bằng xưng hữu với ta."
"Vừa nãy không phải nói hắn cút ngay lập tức hay sao, giờ lại thay đổi ghê vậy?" Hồng Hoàng chế nhạo phía sau, thật sự trong lòng nàng vô cùng chấn động, Thạch Hạo chỉ xuất đúng một đòn mà đã giải quyết xong một tên cường giả, độ "độc ác tàn nhẫn" còn hơn trước kia nhiều.
"Khách sáo với ngươi, là lưu lại một phần tình cảm, ngươi đừng thấy thế mà quá phận." Sinh linh hình người nói với ánh mắt lạnh lẽo âm trầm.
"Minh tộc, muốn lưu lại chút tình cảm, ngươi đang đùa?!" Thạch Hạo nói.
Keng một tiếng, trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm lượn lờ điện quang vô cùng chói mắt, là được ngưng tụ từ tia chớp.
"Giết hắn!" Sinh linh hình người nói, hắn vô cùng kiêng kỵ Thạch Hạo bởi vì đối phương có thể điều khiển được lôi điện, mà về phía Minh tộc thì lại bị khắc chế.