Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong dãy núi chỉ còn mỗi mình Thạch Hạo đứng ngay ngắn, sau lưng là cặp cánh hoàng kim to lớn, tô điểm bên trên là một ít lốm đốm màu đen cứ như là áng mây bao phủ trời cao!
Trên đất, một đám sinh linh ngã xuống, máu tươi loang lổ, mà đầu lâu của tên cầm đầu lại lăn lông lốc dưới đất, mi tâm nứt toác, nguyên thần tắt hẳn.
Cảnh tượng này khiến người khác chấn động.
Thạch Hạo cứ như là một ngọn Ma sơn đứng sừng sững nơi đó, khắp nơi yên tĩnh chẳng có chút tiếng động nào.
Một thiếu niên đứng bên trên mặt đất loang lổ vết máu, đây là một bức tranh đầy đáng sợ, người của Yêu Long đạo môn đều diệt, chỉ còn dư lại một mình hắn, cứ như là Ma vương lâm thế vậy.
"Đây chính là bảo thuật Côn bằng mà các ngươi muốn đó." Thạch Hạo nhìn chằm chằm hư không rồi nhe răng nở nụ cười, gương mặt điển trai đầy xán lạn thế nhưng không một ai dám khinh thường. Chiến tích như vầy thì ai sẽ xem hắn là một thiếu niên đần độn?
Vô hình trung hắn có một loại uy nghiêm cùng với vẻ bá đạo, đây là một chiến tích huy hoàng, là kết quả của giết chóc.
"Tại sao lại như vậy?!"
Người của Yêu Long đạo môn như muốn phát điên, kết quả này khiến cơn tức giận của bọn họ ngút tận trời cao, không cách nào kìm nén được, tất cả mọi người đều đỏ hết cả mắt, một sơ đại trong tộc cứ thế chết đi.
Hoàn toàn chính xác, Yêu Dịch chính là kiệt xuất của bộ tộc này, tương lai chắc chắn sẽ quật khởi, sẽ phát ra ánh lửa sáng rực, thân là sơ đại thì sự huy hoàng sẽ tới mấy vạn năm sau.
Kết quả, hắn vừa mới thành thần thì đã bị người ta giết đầy vô tình như vậy, một chiếc cánh thần xẹt qua lập tức đầu lâu rơi xuống đất, dòng máu đỏ tươi ấy đâm thẳng vào mắt khiến bọn họ cảm thấy đau nhói.
"Thân thể khô quắc, thiếu sức sống vậy mà còn có thể g**t ch*t một con giao, haizz, phải tĩnh dưỡng một phen mới được." Thạch Hạo thở phù một tiếng rồi nhảy ào vào trong dòng suối.
Chất lỏng sền sệt cứ như là cam lộ, hương thơm nứt mũi, hắn ngồi xếp bằng bắt đầu luyện hóa bảo dịch này, bổ sung thứ cần thiết cho thân thể,.
Dòng suối này rất thánh khiết, hơi nước mịt mờ chói mắt, đây chính là một bảo địa quý giá trong tiểu thiên thế giới này, là nơi thần thánh nên Yêu Dịch đã đạt được vận may lớn.
"Đáng tiếc, nước trong dòng suối này không có nhiều."
Thạch Hạo than nhẹ, thế nhưng cũng gần như đủ rồi, da thịt trên thân thể phát sáng, vật chất thần tính không ngừng tuôn vào trong thân thể khô gầy này.
Bên trên con đường đá kia thì hắn đã bị đạo hỏa đốt cháy, gân mạch huyết nhục xương cốt đều gặp phải xung kích kịch liệt, bị hao tổn không nhẹ.
Nhưng cũng chính vì thế hắn mới có thể đốt cháy được một trăm lẻ tám chùm sáng trong thân thể, cũng coi như đã thành thần nên khiến sức chiến đấu tăng nhanh như gió.
Nhưng mà, con đường này cũng chưa hề đi tới phần cuối, vẫn phải tiếp tục như trước kia, rất nhanh sẽ tiêu hao sạch nguyên khí.
Nếu như vào lúc đó thì sẽ vô cùng nguy hiểm, có thể sẽ là đèn cạn sạch dầu.
Sau một ngày một đêm thì sương mù trong suối nước này đều bốc hơi lên, bao phủ nơi này.
Sau khi Thạch Hạo thành thần thì tiêu hao rất lớn, nên toàn bộ tinh hoa thần tính bên trong ngọn suối này đều bị hút sạch, khiến nơi này xuất hiện những gợn sóng kịch liệt.
Lúc này, thân thể của hắn phồng lên, không còn khô quắc, không còn cháy đen như trước nữa, dường như là "dương chi mỹ ngọc" vậy.
Dù là sợi tóc cũng lần nữa sinh trưởng lại, buông dài tới eo, dày rậm đen bóng, cả người hắn tỏa ra sinh cơ.
Những vết thương trên người đã khép lại thế nhưng vẫn còn có thể nhìn thấy, một trăm lẻ tám chùm sáng trong cơ thể đang tỏa ra hào quang chiếu rọi xuyên qua huyết nhục, trông vô cùng rực rỡ.
Thương thế kia cũng không tính là trí mạng thế nhưng cần phải có một khoảng thời gian tĩnh dưỡng, dù sao cũng là bị một trăm lẻ tám luồng ánh lửa đốt cháy, tới hiện tại sức mạnh còn sót lại vẫn đang cuộn trào bên trong.
Suối nước được tích lũy trong năm tháng dài dằng dặc thì mới ngưng tụ thành một vũng bảo dịch như thế, người của Yêu Long đạo môn đã tiêu hao rất nhiều, hiện giờ những thứ còn sót lại đều bị Thạch Hạo luyện hóa sạch.
Tới đây, nơi này gần như khô cạn.