Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Yêu Dịch, sơ đại của Yêu Long đạo môn, khi hắn nhìn thấy một sinh linh hình người đen thui, da bọc xương đang bước tới thì con mắt lộ ra tinh quang.
"Cút mau, y như là một khúc cây cháy đen, chỉ toàn là xương với da, không cách nào ăn được!" Bên cạnh có sinh linh Thần Hỏa cảnh quát lớn.
Những người này đều là người của Yêu Long đạo môn, bọn họ xua đuổi Thạch Hạo không cho hắn lại gần, trên mặt tràn đầy vẻ chán ghét.
Dưới cái nhìn của bọn họ, đây nhất định là một tên đã thất bại khi nhen nhóm Thần Hỏa đã thiêu rụi đạo cơ của bản thân, thân thể khô quắc thành ra trạng thái như thế này.
Làm người khác kinh ngạc chính là, người này không hề có ý định dừng lại mà hơn nữa còn đang nở nụ cười tươi như là hoa nhưng lại là hoa khô.
Khuôn mặt hắn đen kịt, khô quắc, chỉ có hàm răng là trắng như tuyết, đang nở nụ cười về mọi người, dáng vẻ này vô cùng yêu tà, ánh mắt ấy khiến người khác cảm thấy hơi ghê tởm, quả như là "tình cảm sâu đậm" vậy.
Đừng nói là người đang chứng kiến, dù là tu sĩ của các giáo ở bên ngoài cũng chẳng biết nói gì nữa, ai nấy đều phát tởm.
"Tên khốn này b**n th** thật, chẳng lẽ yêu con trai?"
Bên thần tuyền, những người này thành thần cũng không lâu, sắc mặt họ biến thành màu đen lớn tiếng quát đồng thời xuất thủ, một người trong đó hét lớn phun ra một luồng xích hà, thứ này hóa thành thần kiếm chém về phía Thạch Hạo.
"Keeeng!"
Nhưng mà, cái tên cả người cháy đen, gầy trơ cả xương kia chỉ nhẹ nhàng nâng tay thì chặn đứng ngay luồng kiếm đỏ ấy, sau đó lấy ngón tay kẹp chặt lấy.
Đây là một bảo kiếm được luyện chế từ răng thú hiếm có nên vô cùng cứng chắc, nếu không thì làm sao trở thành pháp khí cấp Thần chứ, thế nhưng người kia vẫn chưa hề vận dụng bảo thuật mà chỉ dụng lực một tiếng, lập tức thanh bảo kiếm này gãy nát.
Đám người giật mình, ai nấy đều biến sắc.
"Ngươi... là ai?"
Bọn họ khó mà bình tĩnh được, tất cả đều nghiêm túc đề phòng, thần quang trong mắt tăng mạnh nhìn chằm chằm cái tên với thân hình đen thui tựa như vừa gặp phải một hỏa kiếp đáng sợ nào đó.
"Các ngươi là người của... Yêu Long đạo môn?" Thạch Hạo híp mắt lại nhìn tiêu chí trên ống tay áo mỗi người, bởi vì ở Linh giới hắn giết qua cũng không phải là ít.
Những người ở nơi này đều lộ vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm chàng trai đen như than kia, cũng không dám khinh thường.
"Bằng hữu, ngươi là ai và muốn cái gì?" Yêu Dịch mở miệng.
Dưới vách đá, trong hồ nước lấp lánh tựa như ngọc tủy tỏa ra ánh sáng lung linh.
Yêu Dịch ngâm mình bên trong, thân hình giao long khổng lồ cuộn tròn nơi đó, cả người phát ra ánh sáng thần thánh, sau khi thành thần thì tinh lực như biển, mạnh hơn trước đây không biết bao nhiêu lần.
"Ta... là người mà các ngươi đang tìm." Thạch Hạo đáp, da thịt đen thui tôn lên hàm răng trắng bóng của hắn.
Yêu Dịch linh cảm gì đó nên lòng hơi động phun ra một mặt cốt kính chiếu về phía Thạch Hạo, chỉ trong nháy mắt thì thánh quang trên trán hắn chiếu rọi, một phù văn khắc rõ trong hư không.
"Là ngươi!"
Rầm một tiếng, bọt nước tung tóe, Yêu Dịch lao ra khỏi thần tuyền, ánh mắt lạnh lẽo, hắn biết người đối diện là ai.
Xung quanh, những người kia cũng giật nảy mình, khi nhìn thấy thánh quang nơi trán của hắn thì biết ngay thân phận của hắn.
"Đời sau tội huyết!"
"Một bộ tộc dơ bẩn, thấp hèn, trong cơ thể chảy xuôi dòng máu tội lỗi, mà huyết thống lại nồng nặc như thế nữa chứ!"
Vẻ mặt của đám ngươi chẳng lành thậm chí còn có thể nói là căm ghét, căm hận tới lạ thường nhìn chằm chằm Thạch Hạo, trong mắt ngập tràn ý lạnh tựa như đang nhìn một sinh vật cấp thấp và hung ác.
"Miệng của các ngươi hình như rất thích ăn vả thì phải!" Thạch Hạo lạnh giọng nói, thân hình loáng lên một cái, lập tức biến mất không còn thấy tăm hơi mà chỉ để lại một chuỗi bóng mờ ngay tại chỗ.
Tiếp đó, ở một hướng khác, hai tên cao thủ Thần Hỏa cảnh mở miệng nói nói nhất mạch tội huyết dơ bẩn thấp hèn liền sợ hãi, bọn họ ra sức ứng phó.
Đáng tiếc, phản ứng của bọn họ không đủ nhanh, hoặc có thể nói tốc độ của bọn họ chậm hơn một nhịp.
Rầm!
Hai người đều bị đánh trúng, mặt trái của một người nứt ra, răng và máu bay vút ra ngoài, còn người khác thì chiếc cằm nứt toác, miệng cũng nở đầy hoa.