Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo ngồi xếp bằng, thân thể run rẩy không thôi, bởi vì bản thân hắn đang gặp phải khổ sở cực kỳ lớn, trên người bốc lên từng nhóm ánh lửa bằng phù văn không ngừng đốt cháy da thịt của hắn.
Đúng như ngoại giới nói, trên người hắn xuất hiện rất nhiều lỗ thủng lớn.
Tương tự như giáp trụ rách nát kia của hắn, bên trên xuất hiện từng lỗ thủng to.
Nhưng đây lại là thân thể, khi xuất hiện tình huống như thế này thì có ý nghĩa rằng rất tồi tệ và cũng rất nguy hiểm, nơi như thế thì khi nhen nhóm Thần hỏa sẽ thực hiện một lần lột xác hoàn mỹ, sẽ càng mạnh hơn!
Nhưng mà, với tình huống này thì rõ ràng hắn đã gặp phải thương tổn vô cùng nghiêm trọng cho bản thân mình, tinh lực đang tiêu hao, nếu cứ tiếp tục lâu thì thân thể sẽ khô héo ngay.
Xoẹt!
Ngọn lửa càng ngày càng tăng, huyết nhục nhiều nơi trên thân thể Thạch Hạo khô quắc, sau khi hư tổn thì lộ ra xương trắng lấp lánh.
"Đau quá!"
Thạch Hạo run rẩy, cố gắng cắn răng chịu đựng loại đau đớn này.
Hắn rốt cuộc cũng biết vì sao tất cả mọi người ở thời cổ đại khi đi con đường thần thánh này sẽ chết đi, không có kết quả tốt, đây quả nhiên là thứ mà người bình thường không cách nào chịu đựng nổi.
Lúc mới bắt đầu thì cơ thể không cách nào chống lại được nên xuất hiện trọng thương.
Hắn nghi ngờ liệu mình có thể tiếp tục kiên trì hay không, con đường lần này mà hắn đi sợ là càng tàn nhẫn hơn nhiều so với những người cổ đại kia.
Hắn khơi dậy đại đạo ở bên ngoài, mà cũng không phải chỉ một "cổ hỏa" mà thôi.
Lúc này, mỗi một loại đạo tắc đang đốt cháy thân thể hắn, đốt cháy tinh hồn của hắn, việc này cứ như là lấy từng thanh kiếm chém lên thân thể, chém lìa hồn phách, đau đớn khó mà nhẫn nhịn được.
Lấy thiên địa làm lò, lấy vạn đạo làm lửa để rèn luyện bản thân, việc này không phải người bình thường có thể chịu đựng được, vừa mới bắt đầu thì Thạch Hạo đã biết phương pháp này chắc chắn là con đường chết.
Từng con đường đá xuất hiện gợn sóng cứ như là từng ngọn lửa ngưng tụ về phía Thạch Hạo rồi quấn quanh hắn lại.
Lúc này cũng chỉ mới có mười mấy ngọn mà đã như thế rồi, như vậy có thể tưởng tượng được sự gian nan ở phía sau sẽ tới mức nào, sơ sẩy một cái sẽ là hình thần đều diệt!
Cảm ngộ mấy tháng vừa rồi nên Thạch Hạo đã nối liền với Đạo ẩn chứa trong những con đường đá này, hiện giờ thuận thế dẫn dắt, để cho mười tia đạo tắc này gia trì lên thân mình.
"Ta làm còn chưa đúng lắm, có chút sai lệch, đây cũng không phải là rèn luyện mà là tự hủy mình thì đúng hơn." Thạch Hạo yên lặng suy tư tổng kết ra.
Hắn cảm thấy, quả thật đã khuấy động mười mấy loại đạo tắc kia thế nhưng cũng không hề vận dụng được chiếc lò thiên địa, mà là đang thiêu hủy bản thân mình, hoàn toàn sai lầm.
Mười mấy con đường đá kia tỏa ra gợn sóng càng sáng hơn, dường như là từng con rắn bằng ánh sáng đang bơi lội cuốn lấy Thạch Hạo, muốn cưỡng chế tiến vào trong thể phách của hắn, nguy cơ càng nặng hơn.
Trên người của Thạch Hạo xuất hiện vết thương ngày càng nặng nề hơn, có nhiều chỗ thậm chí còn muốn tách rời ra, mười mấy loại đạo tắc này đang giải phóng, đang thiêu đốt chém lìa thân thể hắn.
"Không phải như thế!"
Phút chốc Thạch Hạo mở mắt, hắn biết cần phải thay đổi nếu không bản thân mình sẽ gặp nguy ngay, tiếp tục đi con đường này chưa tới phần cuối mà đã gặp trọng thương rồi.
"Càn khôn là lò!"
Trong thời gian ngắn thì hắn lơ lững lên bên trên, vẫn ngồi xếp bằng thế nhưng lại cách xa mặt đất một khoảng.
Ở xung quanh, hư không uốn éo mơ hồ đi.
Ầm!
Tiếng vang thật lớn xuất hiện, thương khung nơi đây bị đè ép xuống.
Lại thêm tiếng rung mạnh truyền tới, con đường đá kia tự động lơ lửng lên rồi tiến về gần sát hắn.
Nơi đây xảy ra biến hóa kỳ lạ, nhìn kỹ thì hư không cứ như bị hõm xuống, đang phát sinh sự biến đổi, mười mấy ánh lửa do đạo tắc hóa thành bị tách ra rồi rời khỏi thân thể.
Vô hình, ở bên ngoài cơ thể hắn có một chiếc lò, đó là được cô đọng từ hư không rồi thu hắn vào bên trong.
Đặc biệt, khi cơ thể của hắn phát sáng, khi thần mang nhập vào trong cơ thể thì có thể thấy rõ, thánh quang bị nhốt ở bên trong một cái lò.
Ngoại giới, trong lòng mọi người đều run lên.
Ranh giới ấy, bên ngoài cơ thể của Thạch Hạo có một cái lò, sau khi bị ánh sáng lấp kín thì mới có thể thấy được nếu không khó mà phân rõ ràng.
Hư không vặn vẹo, giam cầm thiên địa, chiếc lò bắt đầu nung nấu, hoàn toàn hiện ra!
Nếu như bên trong không được lấp kín hào quang thần lực của Thạch Hạo thì người ngoài khó mà thấy được, chỉ có thể mơ hồ nhận biết mà thôi.
Đây là một kỳ cảnh!
Tới lúc này, hơn chục chùm sáng đang quấn quanh trên người hắn bắt đầu hóa thành hỏa diễm, bắt đầu hừng hực nung đốt chiếc lò kia chứ không phải quấn quanh ở trên người hắn.
Việc này không cách nào tưởng tượng nổi, khiến ngoại giới chỉ biết hai mắt nhìn nhau.
"Hắn có mưu đồ thật lớn, đi tới con đường như thế này luôn, còn hoàn thiện hơn cả những tên tuyệt diễm cả thiên hạ thời cổ đại hoặc chết hoặc phế bỏ kia nữa!" Có Giáo chủ tự nói, thần sắc nghiêm túc.