Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tiên cổ, con đường đá.
Yên lặng không chút tiếng động, ba ngàn đường đá mơ hồ, chỉ có mình Thạch Hạo ngồi xếp bằng, yên lặng cảm ngộ.
Sau khi hắn tĩnh ngộ ở nơi này thì sẽ chuyển về nơi khác, không ngừng như thế, bốn tháng qua, hết chỗ này tới chỗ khác để tìm hiểu đại đạo xưa.
Chớp mắt lại qua nửa tháng, hắn đã không còn ngồi xếp bằng nữa mà yên lặng cất bước, một mình ngộ đạo trên con đường đá này, toàn bộ tâm thần đều tập trung ở vấn đề này.
Cầu thang phát sáng, rất nhiều tảng đá lóe lên phù văn mờ ảo, hắn quên những thứ khác mà tựa như là một "xác chết di động", không ngày không đêm, không ngừng cất bước, không cách nào dừng lại.
Ngoại giới, có người nhìn thấy màn này thì đều lộ vẻ khác thường.
Hắn muốn làm gì thế, tìm hiểu thấu đáo ba ngàn con đường đá này? Hiển nhiên là không thể, thời gian quá ngắn, quá gấp gáp, đừng nói là hiện tại, dù là một đời đặt vào nơi đây cũng không cách nào được!
"Ta thấy hắn đã tẩu hỏa nhập ma rồi, ngu ngốc đần độn, những người khác chuẩn bị nhảy vọt tới vẻ hoàn mỹ nhất thế nhưng hắn lại ngây dại nơi đây, không biết con đường phía trước, là đang chờ bị săn giết à?"
Ngoại giới, có rất nhiều người, trong số đó tự nhiên có không ít những người mang địch ý với Thạch Hạo, Thiên Nhân tộc, mấy đạo thống cổ xưa trông coi Tội châu, tất cả đều hận hắn tới thấu xương.
Ngoài ra, không nói những người khác, chỉ riêng việc hắn g**t ch*t bảy thần ở hạ giới, phá hoại đi những kế hoạch bố trí của các đại giáo kia thì đã đủ kết xuống đại oán rồi!
Thiên quốc, Minh thổ, Thú hải, giáo nào không phải kinh khủng tới tận trời, thế lực khổng lồ đủ khiến người khác run sợ.
Tháng thứ năm trôi qua, Thạch Hạo bỏ lại những con đường, những bậc thang đá xanh phía sau, những thứ này vẫn mờ ảo mông lung, bất chấp có một chút ánh sáng tình cờ lóe lên.
Mà lúc này, bên trong những "bọt khí" kia, bên trong thế giới lộng lẫy vô tận kia là từng ánh lửa ngút trời đánh tan mây xanh!
Là có người thành thần, cho tới hôm nay thì đã có tới sau bảy phần mười đã thành công, cũng có ý nghãi là đã có hơn ba trăm vạn Tôn giả đã hóa thành thần linh!
Số lượng này vô cùng kinh khủng, những người này đều là thiên tài và một khi phát uy thì chắc chắn sẽ kinh người tận cùng!
Dù là một vài sơ đại mạnh nhất, quái thai cổ đại thì đều có những tiến triển kinh người, thi thoảng lại phát sinh những dị tượng xưa nay chưa hề có, tạo nên náo động không thôi.
"Có người dung hợp một chùm tiên huyết, có người trồng một cây nhỏ vào trong cơ thể, ai nấy cũng đều kinh người, hiện giờ không thể quan sát được bọn họ bởi vì khí tức đã bị ngăn cách."
Có vài người vô cùng đặc biệt, cảm ngộ quá mạnh, dùng vật chất thần thánh khác với tất cả mọi người để dung hợp với chân thân, khi đó sẽ sản sinh ra biến hóa kỳ lạ.
Vào lúc này, ba ngàn cánh hoa không cách nào chiếu rọi bọn họ được, có người suy đoán khả năng đây chính là một loại hộ đạo và bảo vệ nào đó.
"Mau nhìn, đó là gì, hắn đang dung hợp thứ gì thế?"
Có người sợ hãi bật thốt lên, đó là một vị Chân Thần không thèm để ý tới thân phận gì cả, cứ như là một người trẻ tuổi không kìm nén được tâm tình, kinh hãi tới biến sắc.