Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Lần thứ ba!
Hắn, lại xuất hiện lần thứ ba!
Tất cả mọi người đều tê dại, vẻ mặt cứng đờ, chuyện này tựa như gặp quỷ vậy!
Đáng giận nhất chính là, vẫn khuôn mặt tươi cười kia, lần sau xán lạn hơn lần trước, che mờ cả ngôi sao và mặt trăng, hắn chủ động đối diện với quần hùng, cứ thế đứng nơi đó nở nụ cười rạng ngời.
"Gặp quỷ rồi, tại sao lại là hắn!?" Rốt cuộc cũng có người hét lớn, âm thanh cao chót vót, quá là yêu tà mà.
Hết lần này tới lần khác, là đang thử thách thần kinh của mọi người hay sao? Hai thân phận, ba thân phận, thật sự là đang khiêu chiến tâm tình và cảm nhận của người khác mà, cả đám người ngây dại.
Vẻ mặt hiện giờ của hắn nhìn chẳng ra chút điệu bộ gì, tựa như là hoa vô cùng quyến rũ, xinh đẹp vô cùng, nở nụ cười đứng yên nơi đó tựa như muốn ăn đòn vậy!
"Không thể, tuyệt đối không thể!" Có người không cách nào chịu được đả kích này nên hét lớn, họ biết được nội tình, biết Thạch Hạo là ai.
"Hắn chết ở hạ giới rồi, đã sớm xác nhận qua, làm sao có khả năng nhảy lên tới tận đây, tuyệt đối có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề rất lớn!" Có cường giả la lớn.
Tình cảnh như thế này rất kỳ lạ, một hai lần thì còn chấp nhận, đằng này lại tới lần thứ ba, cấu xé thần kinh của mọi người, khiến đám Giáo chủ không biết nói gì nữa.
Đặc biệt, đám người có quan hệ với Hoang cùng với nhóm người cừu oán với Tội thì cảm thấy vô cùng nhục nhã!
Tuyệt đối là cố ý, thiếu niên này cố ý giễu cợt bọn họ, lần sau dùng thân phận kinh khủng hơn lần trước xuất hiện, chỉ cần nhìn nụ cười kia là đủ biết, từ đầu tới cuối đã không có ý tốt rồi!
"Ta không tin là hắn, đã được nhiều người xác minh ở nhiều phương diện, dù là những đại tộc lớn cũng đã chứng kiến hắn bị chết ra sao thì làm sao có khả năng phục sinh chứ, hơn nữa còn nhảy nhót cười đùa tới thượng giới, việc này có âm mưu!"
Người có suy nghĩ như thế này không ít, dù là một vài Thiên Thần cũng cho là như thế, bởi vì bọn họ không tài nào chấp nhận được tình huống mà bản thân đang nhìn thấy, cảm thấy đây là sự giả dối.
Nơi đây không cách nào bình tĩnh được mà trở nên ầm ĩ, không biết có bao nhiêu người vọt tới trước tấm bia đá này và nhìn chằm chằm thiếu niên kia, sau đó lớn tiếng nghị luận.
Trong nháy mắt, nơi đây chấn động tựa như là phát sinh sóng thần, bởi vì tiếng người bàn luận vô cùng huyên náo.
Việc này khiến người ta cảm thấy khó mà tin nổi!
"Chư vị, ta cảm thấy đây chắc chắn là âm mưu, tất cả đều là giả hết!" Có người dù chết cũng không chấp nhận nên nói thế.
Tiên cổ, bên trên bậc thang đá xanh.
Thần giác của Thạch Hạo vô cùng nhạy cảm siêu phàm nên tự nhiên cảm giác được, hắn biết có người đang khắc tên của mình lần thứ ba, mượn nhờ cánh hoa Tiên đạo thể quan sát động thái của hắn.
Vì vậy nên hắn rất phối hợp, cố gắng ưỡn ngực nở nụ cười về hư không, nụ cười rất thuần phát, con mắt còn nháy nháy một cái.
Ngoài ra, hắn còn vẫy tay làm như vô cùng thân thiết, chào hỏi tất cả mọi người.
Bên ngoài, cả đám người đều khâm phục về độ dày da mặt của tên nhóc này, là đang chọc tức người khác ư?
"Haizz, rốt cuộc cũng đã tiến vào Tiên cổ rồi, cũng không còn sợ đám già chẳng biết xấu hổ quan tâm ngày đêm nữa, có thể là chính mình, chờ lúc ta ra ngoài thì sẽ khiến các ông đẹp mặt."
Thạch Hạo khẽ nói, ngoại giới không thể nghe được thế nhưng có thể đọc được khẩu hình miệng của hắn, đám già này là hạng người nào? Thần linh chiếm đa số ở đây nên họ tự nhiên hiểu được ý nghĩa bên trong.
Lúc này, một đám người sắc mặt biến đen, khó mà kìm chế được.
Đặc biệt là đám Yêu Long đạo môn, Hỏa Vân động, La Phù Chân cốc, những đạo thống này cố gắng nén lại cơn giận, mới vừa nãy đã biết kẻ thù là ai, thân phận đã được xác định.
Thế nhưng, không lâu sau lại phát hiện ra, đó cũng không phải là thân phận thật sự của hắn.
Cho tới phút này thì bọn họ mới sáng tỏ được, tên kia là ai, đây quả thật là sỉ nhục và căm uất, cặp mắt của đám Chân Thần bốc lửa, ước rằng có thể ăn tươi cả người hắn.
Dù là một vài Thiên Thần cũng kìm nén không được, nhìn thấy nụ cười hài lòng sung sướng kia cứ như là một cái tát vô cùng vang dội giáng lên mặt bọn họ.
"Từ nay về sau có thể là chính mình, thể hiện ra thân phận thật sự của ta!"
Thạch Hạo vừa nói vừa xoa xoa khuôn mặt của mình, đồng thời thân thể bắt đầu giãn nở, vang lên những tiếng lốp bốp như rang đậu, lập tức hắn cảm thấy toàn thân trở nên khoan khoái.
Dáng vẻ của hắn thay đổi, con mắt trong suốt sáng sủa, dung mạo đẹp lên không ít, trong vẻ thanh tú lại có khí chất xuất trần, có thể xưng là phong thần như ngọc, siêu phàm thoát tục.