Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tội, hắn ở đâu, thế nào rồi? Một đám Thần vô cùng "nhớ nhung", tất cả đứng chung một chỗ, vẻ mặt chẳng hiền lành chút nào.
"Đại khai sát giới ở Linh giới, giết đệ tử của giáo ta, giết môn đồ của chúng ta, trên tay hắn dính đầy máu tươi, ta hi vọng hắn sẽ không có chết ngay lập tức ở trong "Tiên cổ", mà phải rước lấy hàng loạt kết quả thảm bại sau đó mới bị tiêu diệt!"
Có người nói, những người khác nghe thấy thế thì gật đầu đồng tình, vẻ mặt mang theo thù hận.
Bọn họ là những đại giáo tới từ Yêu long Đạo môn, Hỏa Vân động, La Phù Chân cốc, bản thân bọn họ đã trải qua cuộc chiến ở linh giới, đời sau Tội huyết đã đại khai sát giới khiến bọn họ cảm thấy nhục nhã và bị sỉ nhục.
Trận chiến đó đã qua đi được ba ngày thế nhưng vẫn còn có thể cảm nhận được sự mãnh liệt ấy, Chân Thần bị giết, Thiên Thần gặp nạn, thiếu niên kia như Ma vương tàn sát khắp Linh giới.
Mấy người này giờ nghĩ lại thì vẫn rùng mình, ấn tượng quá sâu, cứ như là một giấc mộng vậy.
Động chủ của Hỏa Vân động là một ông lão tóc đỏ, vóc người nhỏ ốm, cũng không hề uy phong mạnh mẽ thế nhưng ánh mắt lại rất sáng cứ như là hai vầng huyết nguyệt đang phát ra hào quang vậy.
Hắn bước ra từ trong một chiến xa hừng hực ngọn lửa mang theo khí hỗn độn, mỗi một bước hạ xuống thì xung quanh đều là phù văn Hỏa đạo, khí tức đại đạo kinh thế.
"Tội!"
Hắn đứng đối diện với khu vực không người, khống chế pháp lực rồi dùng tay khắc thành chữ vào trong không gian, bên trên cánh hoa óng ánh kia càng thêm rực rỡ, nơi đó xuất hiện hoa văn dại đạo chiếu rọi cả chư thiên.
"Ồ, cái tên thật là lấp lánh, lại còn kết hợp với cả Đạo nữa chứ!" Có người kinh ngạc, một vài Giáo chủ quay đầu nhìn lại.
Cũng trong lúc đó, rất nhiều Thần chờ mong, ai nấy đều nhìn về cùng một bia đá, bên trên cánh hoa Tiên đạo ấy xuất hiện cảnh tượng khiến bọ họ lộ vẻ kinh ngạc.
Chữ này có chút quái lạ, sau khi khắc xuống thì nơi cánh hoa lại xuất hiện cảnh tượng kỳ dị, phù văn sáng rực đan dệt lấp lánh cứ như là một vầng thái dương đang thiêu đốt vậy.
Rất rõ ràng, cánh hoa này lấp lánh thần thánh hơn những cánh hoa bình thường khác.
"Chuyện gì thế này, chữ cái kia lại còn ăn khớp với thần vận đại đạo hay sao?" Rất nhiều Thần đều ngớ người nhìn chằm chằm bia đá to lớn kia, mắt không hề rời.
"Là chữ Tội!" Ngoại trừ đám tu sĩ của Hỏa Vân động, La Phù Chân cốc đang chăm chú ra thì một vài đại tộc thượng giới không có liên quan gì cũng trông lại.
"Chữ đó sao lại như thế?" Rất nhiều người nhíu mày có chút không hiểu.
Nên biết, đây là một chữ cũng không hề sạch sẽ ở thượng giới, đại biểu cho máu và quá khứ, hiện giờ khi nhắc tới thì đều ám chỉ sinh linh của Tội châu.
"Xuất hiện rồi, là... hắn."
Rất nhiều người kinh ngạc.
Bia đá như gương xuất hiện cảnh tượng bên trong Tiên cổ, bọn họ nhìn thấy một thiếu niên vô cùng thong dong và bình tĩnh, không hề chinh chiến với bất kỳ ai.
Bởi vì, hắn đang ở phía sau cùng, đồng thời hắn cũng không phải xông về trước mà là đi tạt sang ngang.
"Là người cuối cùng!"
Không ít người đều biết, đây chính là thiếu niên cuối cùng bước vào Tiên môn, là người ngậm ngùi ngồi gỡ một vài cục đá bên trên bậc thang xanh kia.
Hắn thuộc loại khác người, hai tay chắp sau lưng, từ trên đường xuyên thủng giới bích rồi bước lên một con đường đại đạo khác, sau khi nghỉ chân cảm ngộ thì lần nữa xuyên thủng giới bích.
Người khác thì tiến về trước, còn hắn thì đi sang ngang.
"Đời sau tội huyết!"
Rất nhiều người cắn răng, người của Yêu Long Đạo môn hận nhất là thiếu niên này, thủ đoạn của hắn quá bá đạo, giết hết người của bọn họ, đặc biệt là một vị Thiên Thần đã bị Diệt Hồn châm phế bỏ vô cùng thê thảm.
Cho tới lúc này hắn cũng chỉ như một cái xác bỏ đi, dù là Yêu Long đạo chủ tự mình cứu chữa thế nhưng cũng không có tỉnh lại.