Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Đó là một sinh vật khổng lồ dài như núi, vắt ngang giữa thiên địa, nó bơi lại trong hư không khiến nơi đó hình thành nên những luồng gió lớn mang theo ánh sáng thần thánh ngập tràn.
Hư không vì thế mà nứt ra dạt về hai bên, cứ như là biển rộng đang cuộn trào mãnh liệt vậy.
"Một con Chân long!"
Bên trong cấm địa, mấy ngàn vạn Tôn giả cứ như là tượng đất đứng yên lại chỗ, ngây ngốc nhìn bầu trời, tại sao sinh vật này lại xuất thế?
Một trong Thập Hung, thiên hạ này ai chẳng biết!
Nhưng mà, không phải nó đã biến mất rồi hay sao? Dù cho còn sót lại một hai con thì cũng sẽ không phải ở ba ngàn châu chứ.
Đúng rồi, mọi người chợt bừng tỉnh, đây chính là khu không người rộng lớn, có thể có trứng Chân long còn sót lại từ thời Tiên cổ, dù sao ở cổ đại đã từng có người nhìn thấy qua thế nhưng chưa hề có ai thành công mang ra ngoài cả.
"Trời ạ, đó là một con rồng!" Tất cả mọi người đều trợn tròn hai mắt, quả là chuyện hoang đường, là sinh vật truyền kỳ khó mà tin được.
Bầu trời không ổn định, con rồng này quá dài, to lớn tới khó tả, vượt xa cả dãy núi, nó vắt ngang lao tới ở trên trời cao, khí tức mà nó tỏa ra khiến người ta không rét mà run, lông tóc đều dựng thẳng.
Ở trên đầu nó, cặp sừng phân nhánh lấp lánh ánh sáng rực rỡ, lúc đang bay tới thì đâm thủng cả hư không. Cặp mắt mở to cứ như là hai vầng thái dương phát ra hào quang chói lọi ép người. Bên trên hình thể khổng lồ ấy chính là lớp vảy bóng lưỡng tỏa ra hào quang màu xanh rực rỡ cứ như được đúc từ tiên kim vậy. Vuốt rồng lại vô cùng sắc bén, chân tay to lớn, có thể tưởng tượng được, dưới một đòn này thì dù là thiên địa cũng sẽ thủng một lỗ thật to!
Nơi đây gợi nên náo động!
Ở bên ngoài, đám Giáo chủ vẻ mặt đầu nghiêm túc, những Tôn giả trong Cấm khu sớm mở rộng cánh tay, rất nhiều người muốn quỳ bái, đây là một trong Thập Hung ư?!
Nhóm cường giả như vầy xuất thế thì khiến lòng người chấn động.
"Vù..."
Cuồng phong gào thét, cỏ cây gãy đổ, sinh vật này lướt qua rất nhiều sơn mạch, nó hướng về búp hoa Tiên đạo kia. Đóa tiên hoa kia đang nở ra, là nguyên nhân cơ bản nhất hấp dẫn nó tới nơi này, vì Tiên cổ mà tới.
Một chút ánh sáng dìu dịu tràn lên, cứ như là gợn sóng khuếch tán, sau cùng lại như là sóng biển ngăn cản sinh linh này lại rồi đẩy lùi nó ra xa.
Nơi đây, thánh quang dâng trào, thi thoảng lại có huyết dịch nhỏ xuống, tuy rằng rất ít thế nhưng lại khiến người khác kinh ngạc không thôi, dù là nó cũng bị thương?
Sau một khắc, ánh mắt của tất cả mọi người trở nên nóng rực, phát ra ánh sáng như là bó đuốc tập trung về khu vực ấy, tất cả đều kích động khó tả đồng loạt xông về trước.
"Máu rồng, trời ạ, đây chính là Chân long huyết đó!" Có Tôn giả khẽ nói, nắm đấm nắm chặt, ước ao lập tức vồ ngay tới.
Đáng tiếc, nơi đây tổng cộng chia thành ba ngàn khu vực, giữa những khu vực này lại có giới bích ngăn cản, rất nhiều người mê tít cả mắt thế nhưng cũng không cách nào xông qua được, càng không nói tới việc thứ này chắc chắn sẽ thuộc về người mạnh nhất, Tôn giả bình thường chỉ có chịu chết mà thôi.
"Quả đúng là vận may lớn, làm người khác trở nên điên cuồng mà!"
Một ít sơ đại hét lớn, siêu nhiên như bọn họ mà cũng đứng ngồi không yên, ai nấy cũng dồn dập đứng dậy, muốn xuyên thủng giới bích để tới cướp lấy.
Thạch Hạo thở dài, bản thân quá xui xẻo mà, bởi vì khoảng cách giữa đôi bên không tính là gần, cách nhau tới mấy chục khu vực, chờ hắn chạy tới thì món ăn đã nguội lạnh cả rồi.
Chỉ có những người ở khu vực gần đó thì vô cùng kích động và phấn chân, bọn họ có cơ hội để tranh cướp!