Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Rầm!"
Lại là tiếng nổ vang nặng nề cũng tựa như tiếng trống thế nhưng lại kinh sợ tới tận linh hồn, đây cũng không có quan hệ gì tới búp hoa Tiên đạo, mà chính là đại đạo ẩn chứa bên trong đang réo vang.
Chân trời, ráng màu cứ như là mây khói tràn ngập sương mù mịt mờ, tươi sáng vô ngần.
Mơ hồ tựa như búp hoa Tiên đạo hiện ra, thi thoảng có thể thấy được nơi đó có tiên khí đang tỏa ra chảy xuôi khắp toàn bộ sơn hà.
"Thật là thoải mái!"
Rất nhiều người không tự chủ khẽ nói, bất luận là mệt cỡ nào, trên người có thương tích hay không thì lúc này đều được quét sạch, cứ như trải qua một lần gột rửa thần thánh vậy.
Núi sông, vạn vật tựa như được một lớp sương mù mỏng manh bao phủ, càng ngày càng mờ ảo.
Cây cỏ tươi mát, lá non càng thêm xanh tỏa ra ánh sáng lộng lẫy. Linh dược phát sáng, mùi thuốc nồng nặc. Sức mạnh hoạt tính bên trong cơ thể của một vài sinh linh tăng mạnh, vạn vật đều tựa như càng thêm mạnh mẽ hơn, có thêm một chút sinh cơ nào đó.
"Cẩn thận, vào lúc này rất nguy hiểm, có thể sẽ xuất hiện sinh linh nào đó, cần phải nắm chặt lấy con đường của chính mình!"
Vào thời khắc mấu chốt chợt có giọng nói to lớn vang lên nhắc nhở năm triệu Tôn giả, đây là chuyện mà các đời tiền nhân đã trải qua.
Búp hoa Tiên đạo nở ra sẽ khiến cho khu vực không người này trở nên an lành, sẽ xua tan những sinh vật hung ác, cũng có thể hóa giải đi những nguy hiểm kỳ lạ. Thế nhưng, cũng sẽ hấp dẫn không ít sinh linh khó mà tin nổi, đặc biệt khi hoa tiên nở ra thì sẽ là như thế.
Vốn là, hoa tiên khi nở thì vạn đạo cùng cộng hưởng, sẽ áp chế những vật chủng và cường giả vượt quá Tôn giả cảnh, thế nhưng sự thần thánh quá siêu phàm của thứ này sẽ khiến không ít sinh linh không chịu được và sẽ như con thiêu thân lao vào biển lửa để tới đây.
Nhìn chung, những người dự tuyển đều biết cả bởi vì trưởng bối trong tộc sớm đã nói rồi.
Thạch Hạo yên lặng, hắn cũng không hề biết những chuyện này, dạng người như hắn thì thật sự không hề biết, lời nhắc nhở như thế này vô cùng hữu dụng.
"Không cần phải sốt sắng, đó chỉ là số ít sinh linh mà thôi, các ngươi vẫn nên lên đường, cẩn thận một chút là được." Có bá chủ an ủi.
Toàn bộ Tôn giả đều đang hành động, một đường hướng về búp hoa Tiên đạo ở phía chân trời kia, thế nhưng khoảng cách này cũng không tính là xa đối với những người như bọn họ.
"Gào..."
Bỗng dưng, nơi phương xa truyền tới tiếng gào thét như sấm chấn động cả sơn hà, việc này khiến cho khí huyết của rất nhiều tôn giả cuồn cuộn, kinh động toàn bộ khu vực không người này.
"Sinh linh này kinh khủng như thế nào thì mới phát ra được như vầy?"
Thạch Hạo kinh ngạc ngước đầu nhìn lên.
Trên vòm trời có một bóng hình khổng lồ, toàn thân phủ đầy lông đỏ đậm, không cách nào nhìn ra được chân dung của nó, bộ lông đỏ ngòm ấy xõa tung rối bời, là người hay là thú cũng chẳng phân biệt được.
Nó rất yêu tà, khí tức kinh người, chưa từng có một sinh linh nào có thể khiến người ta cảm thấy kỳ lạ không ổn như thế, việc này khiến hồn phách của người khác rung động.
Ở phía bên dưới, những cây cỏ kia đều lờ mờ hẳn.