Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Không chỉ Tội châu mà ba ngàn châu cũng đều như thế, chuông cổ vang lên chấn động cả thượng giới, biểu thị tất cả mọi người bắt đầu rời đi!
Từng tòa truyền tống trận siêu cấp được mở ra, mang theo những người đủ tư cách của các châu tiến vào vùng đất cổ kia.
"Tức thiệt, nhất định phải tận mắt nhìn thấy hắn bị chém giết!" Ở Tội châu, người của Hỏa Vân động, Yêu Long Đạo môn đều gầm nhẹ, khó có thể tiếp thu kết quả này.
Đương nhiên, cũng có không ít người sẽ rời đi, bởi vì hành trình này quá xa nên cũng chỉ biết chờ đợi, ai cũng biết đại chiến này sẽ kéo dài tới mấy năm.
Suối nhỏ róc rách, cây cỏ xanh tươi, đây là một thế giới yên tĩnh và xinh đẹp.
Một vạn người của Tội châu xuất hiện, bọn họ cũng không có xuất hiện cùng một chỗ mà là phân tán vào trong sơn hà vô ngần này, thế nhưng vô tình cũng có thể nhìn thấy nhau.
Bọn họ quan sát xung quanh tràn ngập vẻ tò mò, đây chính là khu vực rộng lớn không người ư? Vậy mà họ lại tiến vào trong!
Nên biết, liên quan tới bí thổ này thì có rất nhiều lời đồn, Giáo chủ đi vào đây cũng có thể sẽ chết, là địa thương thần bí nhất và hung hiểm nhất.
Lão viện trưởng của thư viện Tạo Hóa nghịch thiên biết nhường nào, năm đó được xưng là lão vô địch, là cường giả sánh ngang với sáu đại Thiên nhân, thế nhưng lại chết ở sâu trong khu vực không người này.
Có thể, chỉ có những thời kỳ đặc thù thì mới có thể tiến vào, bởi vì khi đóa hoa tiên kia xuất hiện và nở rộ ở khu vực này thì sẽ có "điềm lành" bao phủ.
Hương đất, cỏ cây xanh tươi phả vào mặt, Thạch Hạo hít sâu một hơi, sau khi trải qua một trận chiến như kia thì lại được chuyển tới đây nên hắn hoàn toàn thả lỏng bản thân.
Phạm vi mấy dặm gần đây, có tới hai mươi mấy tên Tôn giả đã cảm ứng được hắn nên ai nấy đều hoảng sợ nhanh chóng rời đi xa khỏi nơi này.
Mỗi người đều hoàn toàn kính nể hắn, đây chính là người dù là Thần cũng dám giết, vậy thì còn ai mà hắn không sợ?!
"Ta đáng sợ như vậy à?" Thạch Hạo há miệng nở nụ cười, hàm răng rắng bóng rực rỡ, thế nhưng khi rơi vào mắt của hai mươi mấy tên Tôn giả kia thì cả đám đều tê dại cả da đầu.
Một cô gái trong số đó nhịn không được hét lớn: "Đừng... giết ta!"
"Chẳng thú vị gì cả, vốn tưởng rằng sẽ kết bạn và cùng lên đường với các ngươi nữa chứ." Thạch Hạo lắc đầu, không có để ý nữa.
Những người này vừa nghe thấy thế thì biến đổi, hối hận không thôi, nếu như có thể đồng hành cùng với thiếu niên Ma vương như vầy thì còn sợ gì nữa chứ, chỉ cần không gặp phải quái thai cổ đại thì chắc chắn có thể nghênh ngang tiến lên rồi!
"Hả!?"
Bỗng nhiên, Thạch Hạo nhanh chóng ngẩng cao đầu, cảm thấy điều kì lạ nên nhìn về trước.
Một gợn sóng nhu hòa xuất hiện trong hư không, thứ này an lành và thánh khiết khiến người khác cảm thấy như gió xuân ấm áp thổi tới, cả người phấn chấn, mệt mỏi xua tan.
Mà phía đường chân trời xa xôi kia lại xuất hiện từng vệt tiên quang rực rỡ như ánh bình minh, sáng như ánh trăng, từng làn mưa ánh sáng chiếu rọi khiến nơi đó trở nên thần thánh vô cùng.
"Xuất hiện rồi, búp hoa Tiên đạo!" Có Tôn giả kêu lên sợ hãi, vô cùng kích động, thân thể cũng run rẩy theo.