Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ánh mắt của hắn tựa như dao nhìn chằm chằm Thạch Hạo, gặp phải trọng thương lớn như thế, không chỉ có bại trận mà còn bị sỉ nhục.
Khắp nơi yên lặng như tờ.
Trong lòng mọi người tựa như có lũ quét ùa qua, không cách nào bình tĩnh được, thiếu niên như thế này thì rất hiếm thấy từ xưa tới nay, mạnh mẽ kinh khủng!
"Lão tổ!" Một đám người vây tới bảo bộ vị Thiên Thần ở trung tâm.
Những tu sĩ các giáo cũng chấn động, sắc mặt từng người trắng bệch, hôm nay gặp phải sỉ nhục như vầy thế nhưng lại không cách nào làm gì được thiếu niên này.
Đã qua nhiều năm như vậy, đạo thống của bọn họ ngồi xem phong vân trong thiên hạ, cao cao tại thượng nhìn xuống khắp nơi, ai dám trêu chọc? Chứ đừng nói tới việc bị người khác quét ngang.
Hôm nay, một thiếu niên lại bá đạo xuất thủ, đánh giết tới mức khiến bọn họ không biết làm cách nào cả!
Rầm!
Tiếng bước chân truyền tới, hai người sóng vai cất bước, cả hai đều là Thiên Thần, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kỹ Thạch Hạo, họ bước tới đứng chung với tên Thiên Thần vừa bị trọng thương kia.
Thạch Hạo cười lớn, tinh thần phấn chấn, sau đó là lộ vẻ khinh bỉ, đây là xem thường và kiêu ngạo, không để bọn họ vào trong mắt.
Đám người đứng nơi đó vô cùng tức giận, có mấy người sắc mặt đỏ đậm, bọn họ cảm nhận được vẻ nhục nhã, một thiếu niên lại dùng ánh mắt đó nhìn bọn họ.
Vô tận tu sĩ đang quan chiến khi nhìn thấy tình cảnh này thì chấn động mạnh.
"Tội, nếu như không chết thì ngày khác tất tiến tới đỉnh cao." Có người thầm than, gọi Thạch Hạo là "Tội", bởi vì đây chính là tên mà hắn đã dùng để lưu danh bên trên tế đàn cổ kia.
"Người mới thay người cũ, nhất định sẽ quật khởi thành một vị Chí tôn, nhưng đáng tiếc, đệ tử môn đồ của chúng ta không cách nào biết được, không cách nào nhận được tin tức, chỉ mong sau khi tiến vào Tiên cổ sẽ không trêu chọc vào hắn."
...
Khi nghe được những tiếng bàn luận xì xào của mọi người thì sắc mặt của đám đại cổ giáo kia càng khó coi hơn.
Rõ ràng, tất cả mọi người đều cho rằng, hôm nay bọn họ đã mất hết mặt mũi, nhất định ăn phải thiệt thòi lớn, mà bọn họ lại tới từ những cổ giáo.
"Tên tội huyết!" Một vị Chân Thần hét lớn, nói: "Ngươi trắng trợn như thế là muốn khiêu chiến mấy cổ giáo chúng ta phải không, sau này muốn tử chiến một trận à?"
Đây là uy h**p và cũng là đe doạ, muốn Thạch Hạo phải dừng tay, dù sao đó cũng là những đại giáo mạnh mẽ, ngoài thực tế kia thì ai dám một mình đơn độc chống lại bọn họ?
"Ngươi nói đúng đó, ngày khác tất sẽ tới thăm hỏi từng giáo!" Thạch Hạo đáp.
"Không biết trời cao đất rộng!" Chân Thần trách mắng, hắn biết cách này không thực hiện được nữa, đối phương sẽ không lùi bước.
"Ngươi nói thêm một vài lựa chọn khác thử xem?" Thạch Hạo lạnh nhạt nhìn hắn.
Tên Chân Thần này tức giận, là uy h**p hắn thẳng thừng, một thiếu niên Tôn giả lại uy h**p Chân Thần, đồng thời hắn lại đang đứng bên cạnh Thiên Thần nữa chứ.
"Ta nói, ngươi không biết..." Hắn trừng mắt quát lớn, lặp lại lần nữa.
Nhưng mà, lời còn chưa nói xong thì mắt đã hoa lên, vô số sen vàng cắm rễ trong hư không không ngừng quét từng tia lửa hừng hừng về phía hắn.
"Ngươi dám!" Rất nhiều người hét lớn.
Dù là ba vị Thiên Thần ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo, quá ngông cuồng, ở ngay trước mặt bọn họ lại dám giết Chân Thần, không hề để ba đại Thiên Thần vào mắt.
Ba người nhanh chóng ngăn cản!
"Có gì mà không dám, ba tên rác rưởi, cút đi cho ta!" Thạch Hạo hét lớn, cả người hắn lấp lánh ánh lửa cứ như là lửa thật sự vậy, chói mắt và sáng rực vô cùng.
Lời nói bá đạo như thế vừa ra thì liên tiếp có cường giả cản đường ngã xuống, hắn xông thẳng về phía ba đại Thiên Thần.