Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một cú bật nhảy là cao tới vạn trượng, Thạch Hạo cứ như là một ngôi sao chổi ập tới!
Bịch một tiếng, núi đá văng tứ tung, hắn đứng ở trên một ngọn núi đá, mà bên dưới chân hắn, ngọn núi này đang bắt đầu rạn nứt gần như nổ tung.
"Quá nhanh mà."
Chỉ một cái chớp mắt thì hắn đã vồ giết tới ngay trước mặt.
Hắn thoáng dừng lại, đảo qua trong đám người này rồi tập trung về một vài tên thần linh, bên trên ống tay áo của những ngày này đều có khắc những tiêu chí riêng của đạo thống mình cho nên rất dễ để nhận biết.
Hiển nhiên, hắn nhằm về đám môn phái Hóa Vân động, Yêu Long Đạo môn, La Phù Chân cốc.
Lúc này, đừng nói là người trong cuộc, dù là những người không có can hệ tới thì tóc gáy cũng dựng đứng, ánh mắt của thiếu niên này quá ngông cuồng, cứ như là mặt trời nhỏ vậy.
Không ít người của Hỏa Vân động, Yêu Long Đạo môn tái mặt, đặc biệt là một vài cường giả Thần Hỏa cảnh, giờ phút này bọn họ cảm thấy tựa như bị một con cự thú từ hồng hoang khóa chặt lấy bản thân.
"Ầm ầm!"
Thạch Hạo giang hai tay ra cứ như là đại bàng đang bay lượn cuốn theo một cơn gió lớn khiến cát đá bay tứ tung, ngọn núi rạn nứt ban nãy, những tảng đá hơn ngàn tới vạn cân cứ như là mưa rào rào rớt xuống dưới.
Còn về bản thân thì hắn cũng ép sát tới, sát khí mênh mang.
"Ngươi đang làm cái quái gì thế hả, hoàn toàn trái với quy tắc, muốn bị loại bỏ tư cách dự thi hả?" Một vị Chân Thần quát lớn, sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo.
Thạch Hạo cơ bản chẳng thèm để ý, những tảng đá lớn kia hóa thành gió lớn đè thẳng tới, đồng thời hắn cũng xuất ra một chưởng.
"Ngươi dám!" Có người chửi lớn.
"Không biết tiến lui, còn dám hành hung ở nơi này?" Mấy người lạnh giọng nói.
Mười mấy người nhảy lên trời cao rồi xuất ra bảo thuật tạo thành một màn ánh sáng bảo vệ nơi này, đồng thời công kích về phía Thạch Hạo.
"Ầm!"
Đá lớn nện thẳng lên màn sáng đó, tất cả đều nổ tung hóa thành bụi phấn.
Thế nhưng, một chưởng sát theo đó của Thạch Hạo lại không hề đối phó dễ dàng như thế, hơn phân nửa nhóm người này đều là cường giả Thần Hỏa, còn có một vài tên Chân Thần, tất cả đều gặp phải áp chế cực lớn.
"Sao lại mạnh như thế chứ!" Có người khẽ quát.
Tuy rằng sớm đã thấy vẻ thần võ ngút trời ở trên tế đàn của hắn thế nhưng tự mình cảm nhận lại là một chuyện khác, trong khu vực chỉ có thể phát huy ra thực lực của Tôn giả cảnh này thì tất cả bọn họ đều sợ hãi.
"A..." Có người hét lớn.
Thân thể của mấy người này run bần bật, những bảo thuật xuất ra đều bị đánh tan, bản thân thì cứ như va phải thần sơn mà ho ra đầy máu, bay ngược ra sau.
Chân Thần cũng rơi vào hiểm cảnh, bởi vì ở nơi này bọn họ cũng chỉ đạt tới cảnh giới Tôn giả đại viên mãn mà thôi, không cách nào mạnh hơn được, sức chiến đấu cũng không bằng như ban đầu.
"Giết!"
Mấy người khẽ quát, trong chớp mắt bảo thuật bị đánh văng thì bọn họ lập tức tế ra pháp khí, đao kiếm của mình, hàn quang lạnh lẽo, cốt văn lấp lánh.
"Rột roạt!"
Nhưng mà, nắm quyền đang hạ xuống từ trong hư không kia lại chắc chắn tới lạ thường, nó đánh gãy cốt kiếm, bẻ gẫy trường đao đồng thời quyền này xoay tròn bùng phát ra thần quang đè ép xuống.
"Ngươi!"
Có một vị thần linh tức giận, đời sau tội huyết này quá kiêu ngạo mà, một tay đặt lên trên đỉnh đầu của hắn, cay nghiệt và khinh bỉ, tùy ý vô cùng.
Hắn bị ép phải đưa hai tay lên đỡ, thế nhưng vẫn không cách nào chống được!
"Răng rắc!"
Tiếng xương vỡ vang khắp, bàn tay của Thạch Hạo ép cho hai cánh tay của đối phương gãy nát, thiên linh cái tê dại, đầu tóc dựng đứng.