Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Vù" một tiếng, mỏ chim, vảy, răng thú... đều tái hiện lại rồi vòng thành một chuỗi bay tán loạn trong hư không, ánh sáng thần thánh lan tỏa chiếu về phía Thạch Hạo.
"Hả?" Không chỉ mình Thạch Hạo ngẩn ra mà những người khác cũng thất kinh, chẳng lẽ... Lục Quan Vương lại tự mình tới đây?!
Rất nhanh, Thạch Hạo đã hiểu, vòng tay thần bí này đang thu lấy khí tức của hắn, ghi nhớ gợn sóng thần hồn của hắn, là muốn sau khi tiến vào Tiên cổ sẽ tuyệt sát hắn.
Những thần linh xem chiến cũng hiểu rõ tác dụng của vòng tay này, nếu như có thể g**t ch*t đời sau tội huyết thì quá tốt, còn không sẽ ghi nhớ khí tức, một khi tiến vào Tiên cổ thì trong thời gian rất ngắn sẽ tìm ra hắn.
Thạch Hạo lạnh nhạt nhìn vòng tay kia, cũng chẳng hề e ngại nói: "Cút đi, sau khi tiến vào Tiên cổ ta ắt sẽ diệt ngươi!"
Ngông cuồng như thế, điệu bộ như vầy khiến rất nhiều người hóa đá, hoàn toàn không biết nói gì nữa, từ xưa tới nay, sinh linh ở Tôn giả cảnh có ai dám nói những câu như thế này?
Lại la lối hò hét, nói rằng tiến vào Tiên cổ sẽ giết Ninh Xuyên!
Đừng nói là mười mấy vạn Tôn giả, dù là Chân thần, Thiên Thần quan chiến cũng ngơ ngác, tên đời sau tội huyết này quá ngông nghênh, không sợ gì cả.
Đời này, Tiên cổ chính là thiên hạ của các quái thai cổ đại, đời sau tội huyết tuy rằng siêu phàm thế nhưng hắn sẽ có thực lực này?
"Nói chung lại, sẽ có ngày lộ ra nguyên hình, một khi tiến vào Tiên cổ thì chúng ta sẽ giương mắt nhìn ngươi sẽ "giải thoát" được ra sao!" Có vị thần lạnh giọng nói với địch ý rất lớn.
"Cánh hoa Tiên sẽ nở ra, sẽ nhìn thấy tận mắt ngươi phát uy hay là nằm rạp dưới chân của kẻ khác." Có không ít người thuộc các cổ giáo chịu phải tổn thất nặng nề sắc mặt đầy âm u.
Bên ngoài chiến trường xuất hiện một thiếu nữ, nàng vẫy vẫy tay, vòng tay kia vèo một tiếng, hóa thành một vệt sáng lao tới bàn tay của nàng, cứ thế biến mất không thấy đâu nữa.
"Khoa trương cũng không ít." Thạch Hạo hừ lạnh chứ cũng không hề đuổi theo.
Hăn leo lên tế đàn tầng thứ tư, đồng thời tốc độ cũng không có chậm đi nhiều, vẫn là mỗi bước cứ như bay khiến cho những Tôn giả ở phía dưới cảm thấy vô lực, tên này quá mức yêu nghiệt mà.
Đây là thử thách à? Ai tới đây thì chẳng phải đi từng bước một leo lên, cứ như đang vác lấy cả một ngọn núi lớn, thế nhưng hắn lại cứ sải bước như thế, đả kích quá nhiều người, thách thức khả năng chịu đựng của những Tôn giả khác.
Xoẹt một tiếng, Thạch Hạo bật nhảy xông lên tầng thứ năm, ở đây hắn cảm nhận được áp lực, việc đi lại cũng chậm hơi một chút xíu.
Hắn kinh ngạc, ở bên trên đường núi quanh co này nhìn thấy có mấy bóng người đang gian nan cất bước, trong lúc hắn chiến đấu thì đã có mấy người sớm tới đây rồi.
Điều này chứng tỏ họ rất bất phàm, tuyệt đối là người tài ba trong đám Tôn giả của một châu!
Trên thực tế, chỉ cần leo lên tầng thứ ba thì đã mang ý nghĩa là đạt được tư cách rồi, bởi vì có thể trong vạn Tôn giả mà leo lên tới tầng này thì quả là giỏi lắm rồi.
Những người leo lên trước đều muốn nhìn xem thử tiềm lực của bản thân lớn bao nhiêu, muốn đoạt lấy chén đá ở tầng thứ chín hòng thu lấy Chí Tôn dịch.
Tầng thứ sáu, Thạch Hạo cảm thấy áp lực quả tăng mạnh, việc đi lại cũng nặng nề hơn nhiều thế nhưng vẫn khó mà cản được bước tiến của hắn.
Ở đây, hắn nhìn thấy hai người, một nam và một nữ, ai cũng đều mạnh cả thế nhưng lúc này đầu đã đầy mồ hôi, chịu phải áp lực cực lớn.
Khi hai người thấy tốc độ nhịp nhàng mà hắn đang tiến tới thì suýt nữa đã ngã chổng vó, mồ hôi chảy rào rào từ trên mặt xuống, việc này quá tệ, đả kích tự tin của người khác!
Bên ngoài chiến trường, tất cả những người đang xem cuộc chiến đều thay đổi sắc mặt, linh cảm được hôm nay khả năng sẽ phát sinh ra sự tình vô cùng phi phàm!