Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Ngươi dám nói năng l* m*ng, nhục nhã đại nhân Lục Quan vương hả?" Một thanh niên áo trắng quát khẽ, mày kiếm dựng thẳng, ánh mắt rực rỡ như mặt trời nhỏ.
Những người khác cũng đều trợn mắt nhìn, tất cả đều tràn ra sát khí.
Lục Quan vương -- Ninh Xuyên, một tên tuyệt đại thiên kiêu khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng, không cách nào chiến thắng, không thể ngang hàng!
Hắn được xem là một trong những Tôn giả mạnh mẽ nhất từ xưa đến nay, từng hiện ra ở những thời đại khác nhau, xuất thế sáu lần, tạo nên huy hoàng vô thượng.
Ở sáu thế hắn xuất hiện đó đã chiếm hết phong thái của năm phần mười thiên hạ thời đó, cả thế gian đều chú ý, sáng tạo từng truyền kỳ một, trở thành nhân vật bất hủ không thể vượt qua.
Hắn không ngừng đánh bại Tôn giả đương thời, trong một khoảng thời gian nào đó khi hắn xuất hiện đã từng giết một tên Tam Quan vương, chấn động ba ngàn châu thượng giới.
Nhắc tới hắn, mọi người chỉ nghĩ đến chữ vô địch, tuyệt diễm, không thể vượt qua mà thôi, tư chất ngút trời, tuyệt đại vô song, là giải thích tốt nhất với hắn.
Bây giờ sáu tên thanh niên mặc áo trắng từ tầng thứ tư xuống như vậy tự nhiên là tạo nên sóng lớn, tất cả mọi người đều nhìn chăm chú, cẩn thận quan sát.
Chỉ riêng Thạch Hạo xem thường mấy chuyện này!
"Các vị đạo huynh tới thật đúng lúc, chúng ta cùng g**t ch*t hắn." Tại một hướng khác trên tầng ba tế đàn lại xuất hiện một đám người, đến lúc này mọi người của mấy giáo lớn cổ xưa đều đã xuất hiện.
Đám người kia có thể hơn trăm người, đều là Tôn giả, là nhân mã của hai giáo đi chung với nhau.
"Không sao, chúng ta vâng lệnh Lục Quan vương cầm báu vật mà đến, thứ này đủ để giết hắn." Sáu tên áo trắng rất ung dung, đối đầu Thạch Hạo nhưng không sợ.
"Sáu tên nô tài mà cũng dám càn quấy." Thạch Hạo nói, chăm chú nhìn bọn họ, vẫn chưa cảm nhận được khí tức tháng năm lưu lại trên những người này, chắc là người thời này.
"Ngươi đang nói ai!" Một tên áo trắng lạnh giọng, ánh mắt lạnh lẽo và băng hàn.
Bọn họ đều rất bất phàm, là cường giả một phương, là kiệt xuất trong mấy cái giáo cổ xưa, đều là những người xếp hạng đầu, chỉ vì ngưỡng mộ Lục Quan vương Ninh Xuyên, mới nghe theo hiệu lệnh.
Nếu không, bên trong giáo phái của bọn họ thì mấy người này cũng đều là nhân vật đứng dầu, được người chú ý.
"Không phải nô tài sao lại nghe lệnh người ta hả?" Thạch Hạo nói, bình tĩnh và ung dung, từng bước tiến về trước.
Mấy trăm ngàn Tôn giả tuy rằng còn đang đau khổ khó khăn trèo lên, nhưng vẫn phân ra một phần tâm thần quan sát phía trên, bọn họn quả thực rung động, Lục Quan vương kinh diễm xưa nay, sai người đến giết đời sau tội huyết nên khiến người ta chấn động.
"Rầm", một trăm vị cao thủ vừa tới lúc nãy vây quanh nơi này, muốn phối hợp với sáu cao thủ mạnh mẽ để xuất kích.
Nơi xa, tất cả người xem cuộc chiến đều nhìn chằm chằm, muốn xem sáu người kia có thủ đoạn gì.
Một số nhân vật lớn tuổi, thậm chí cả Thiên Thần cũng chăm chú, từng người nghiêm nghị, đừng tưởng cảnh giới bọn họ cao hơn rất nhiều thế nhưng vẫn vô cùng kiên kỵ với Ninh Xuyên.
Bởi vì, nghe đồn Ninh Xuyên thông thạo rất nhiều kinh văn cổ xưa, đọc qua rất nhiều cảm ngộ bí văn của người trước, hắn nếu muốn đột phá, có thể trong vòng mười mấy năm là không ngừng vượt ải.