Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Đời sau tội huyết!"
Phương xa có người nói nhỏ, có mấy vị Thiên Thần với ánh mắt lóe lên mang theo sát ý nhìn chằm chằm đàn cổ Chí tôn, lại xuất hiện một yêu nghiệt như vậy, mạnh mẽ đến làm người ta kinh ngạc.
Một số người có tiếng tăm thì tâm tình chập chờn nhìn chằm chằm phía trước.
Người của Yêu Long đạo môn, Hỏa Vân động, La Phù Chân cốc thì tức giận nhất, Thạch Hạo chém giết đệ tử kiệt xuất của bọn họ, loại tư thái phấn chấn này không thể tha thứ.
Trước đàn cổ Chí tôn, quần áo Thạch Hạo không dính một giọt máu, ánh mắt trong suốt, mặc dù trông rất thanh tú thế nhưng lại có một loại khí thế ngoài ta không còn ai, dùng tư thái một người giữ ải ngăn cản tại đó.
"Ngông cuồng!"
"Tưởng Hỏa Vân động, La Phù chân cốc là cái gì hả, một Tôn giả mà cũng dám xem thường anh hùng trong thiên hạ!"
Có người nói với vẻ âm trầm lạnh lẽo khiến nhiệt độ không khí chợt giảm xuống, khắp nơi trở nên lạnh giá.
Lần này tổng cộng có tám, chín giáo phái cổ xưa đưa truyền nhân kiệt xuất của mình đứng chờ trên đường vào đàn cổ Chí tôn này, chính là vì ngăn cản tên đời sau tội huyết kia.
Đám người này được ưu ái vô cùng, được ban cho pháp khí chí tôn nhưng kết quả những người ở trên hai con đường kia đều bị giết sạch, một đám ngã xuống, máu tươi đầm đìa.
"Đùng!"
Một tiếng trống vang cực kỳ nặng nề như tiếng rền vang vọng nơi đây, gột rửa tâm thần của mỗi người, ngay cả người nổi tiếng và Thiên Thần của các giáo đều không ngoại lệ.
Tất cả mọi người đều cảm thấy máu chảy nhanh hơn, thân thể rung bần bật.
"Bắt đầu lên đàn." Âm thanh lạnh lùng kia vang lên, không có tình cảm, cũng không có bất kỳ gợn sóng tâm tình nào, là quy tắc biến thành và chủ trì lần thử thách vượt ải này.
Bảy, tám mươi vạn Tôn giả thì cũng chỉ mới có một số ít người dọc theo tám con đường đi vào tới dưới đàn cổ chí tôn, cũng chưa tới một nửa nhân số thế nhưng lại bắt đầu rồi.
Hiển nhiên, nếu người của Tội châu bị xếp ở cuối cùng thì sẽ có rất nhiều người vì thế mà mất tư cách, sẽ bị người có tu vi tương đương bỏ lại đằng sau.
"Xoẹt!"
Mi tâm Thạch Hạo phát sáng, một tia sáng vàng óng bay ra hóa thành một thanh thần kiếm, bổ vào đám người phía trước.
Sau khi hắn độ kiếp xong thì nguyên thần lực cực kỳ cô đọng, hiện tại lại hóa thành vũ khí dọa sợ một đám người chung quanh, hễ ai dám hóa nguyên thần thành binh khí thì đều là yêu nghiệt.
"A... "
Trong đám người này có tới sáu bảy người kêu to, tay ôm đầu, máu đỏ chảy xuống, sau đó hóa thành từng bộ thi thể ngã đè lên nhau, cuối cùng lại thành mưa ánh sáng và biến mất.
Đây chính là đệ tử của Yêu Long đạo môn, Hỏa Vân động cũng chưa hề tiến về trước ngăn cản, mà là lẫn trong đám người để âm thầm tra xét nên đã tránh thoát được một kiếp. Thế nhưng hiện tại lại bị g**t ch*t trước mặt mọi người, nối gót theo chân những người kia.
"Quá ngông cuồng mà!"
Xa xa có thần linh tức giận, những đệ tử trên con đường này đều bị giết sạch, không có ai chạy thoát, khiến sắc mặt bọn họ lạnh lẽo, cực kỳ khó coi.
Chủ yếu là trên người bọn họ có tiêu chí phù văn nên không thể lọt qua sự quan sát của Thạch Hạo, cho rằng trốn trong đám người là an toàn, kết quả vẫn là ngã xuống.
Bóng người lóe lên một cái, Thạch Hạo biến mất khỏi đây, hắn bắt đầu lên đàn.
Nơi này tiếng người huyên náo, mấy vạn tu sĩ đồng thời xông về phía trước, vừa hưng phấn, vừa kích động còn có chấn động, bọn họ cũng bắt đầu trèo lên tế đàn.
Đời sau tội huyết chém giết đệ tử hai giáo lớn, tương đương với việc vì bọn họ diệt trừ một nhóm đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ.
Đồng thời, sát phạt như thế này quả thật khiến người ta run sợ, bao nhiêu năm rồi không có chuyện như vậy, dám vung đao với đạo thống đỉnh cấp thượng giới, đời sau tội huyết quả nhiên ngang ngược.