Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tám phương hướng, tám con đường, đều vây quanh tế đàn lớn lao ở trung tâm
Đàn cổ Chí tôn cao hơn cả núi lớn, đâm thẳng trong mây, vô cùng lớn. Ngoài ra còn có pháp tắc không gian không tên bao phủ, vì vậy chiến đấu ở đường khác chưa từng bị người nơi này nhìn thấy.
Khi Thạch Hạo xuất hiện tiến về trước thì cũng không khiến người khác chú ý.
Ngược lại, phía trước đó lại rối loạn, thu hút ánh mắt của tất cả Tôn giả nơi này, có người Tội châu đạt tiêu chuẩn xông qua.
"Ngươi, mấy người các ngươi nữa, giả bộ gì, đừng tưởng ta không nhìn ra, trên người chảy máu tội lỗi, còn dám xông tới trước, trốn được bao xa thì cứ trốn, nhường đường cho những người khác!"
Cô gái môi mỏng của Yêu Long đạo môn nói, lời lẽ sắc bén, gương mặt lạnh lùng, trên khuôn mặt vẫn được xem là xinh đẹp mang theo vẻ xem thường và khinh bỉ.
Lần này, quả thật không giống, nhiều người Tội châu tụ lại, tất cả lấy pháp khí ra muốn cùng nhau tấn công, bởi vì bọn họ cảm thấy quá oan ức.
Khóe miệng thanh niên áo đỏ của Hỏa Vân động có máu, nắm lấy bảo thước lạnh lùng nhìn, tỏa ra uy thế.
Chung quanh, những người khác nhìn như tùy ý thế nhưng thực tế mỗi người đều đang đề phòng, bọn họ không nhìn đám người kia mà nhìn chằm chằm trong đám Tôn giả tìm kiếm.
Tất nhiên là bọn họ lo người khống chế sen vàng lúc nãy lại xuất hiện.
Lúc hai bên đang đối đầu căng thẳng thì mọi người chợt thấy một thiếu niên bước về phía trước, tiến vào giữa sân, dưới bầu không khí đòi mạng thế này hắn lại phá vỡ yên tĩnh.
"Ngươi, trước tiên lui qua một bên, chờ chúng ta giải quyết những người này rồi lại vào." Cô gái của Yêu Long đạo môn nói, đôi môi mỏng dính mang theo ý lạnh liếc nhìn Thạch Hạo.
"Ta muốn đi vào thì còn cần các ngươi sắp xếp sao?" Thạch Hạo bước chân tiếp tục, nhịp điệu không đổi, cứ thế đi về phía trước.
"Ngươi... thật cản đảm!" Cô gái trừng mắt nhìn hắn.
Vào lúc này tất cả mọi người đều thất kinh, thiếu niên này tràn ngập tự tin, lại dám nói chuyện với người của hai đạo thống như vậy, rất không đơn giản.
"Xoẹt!"
Một tia sáng từ trong gương lướt qua, phía trước con đường, sau lưng thanh niên áo đỏ có một cường giả trẻ tuổi dửng dưng như không, trông rất tùy ý nhẹ nhàng chiếu cốt kính trong tay.
Kết quả, chuyện làm cho tất cả mọi người không ngờ được xảy ra, một cái roi tùy ý cứu thế lướt tới làm trán thiếu niên kia phát sáng, cả người bùng lên cột sáng xán lạn.
Hắn tựa như con của Thần mặt trời, được ánh sáng rực rỡ bao phủ, tinh lực bốc lên, một chữ tội hiện ra, phá tan mây mù bên trên.
"Là ngươi!"
"Tìm được rồi, đời sau tội huyết, minh văn đại hung!"
Bọn họ kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt tất cả đều thay đổi hẳn, tùy ý soi, lại phát hiện người muốn tìm, còn trẻ như thế, tùy ý như thế, cứ đi tới như thế.
Chuyện này có vẻ rất khó tin, vốn tưởng rằng khó có thể phát hiện, thậm chí còn phỏng đoán người này không ở Tội châu, kết quả hắn... thật sự xuất hiện rồi!
Sau đó, các Tôn giả khác ồn ào hẳn lên, trong mấy ngày nay liên quan đến đời sau tội huyết có xương trán phát ra ánh sáng thần thánh, phá tan mây mờ đã gây nên một cơn sóng lớn, khiến các giáo đứng ngồi không yên, ai cũng không ngờ rằng, có thể tận mắt nhìn thấy ở đây!