Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Linh giới, cổ xưa mà rộng lớn.
"Ầm!"
Thạch Hạo xuất hiện đáp xuống đất.
Đây là một vùng đầm lầy với không ít vũng nước cùng với bùn nhão, nhưng ở đây lại có nhiều cổ thụ to lớn sinh trưởng, cành là um tùm che cả ánh mặt trời.
Cổ thụ cũng không nhiều, cách rất xa mới có một cây, rất trống trải, ít thấy cây cỏ khác, âm khí trong vùng đầm lầy này rất nặng, khó thấy ánh mặt trời.
Linh giới chân thật như thế, sau khi đi vào thì hoàn toàn chẳng hề khác với thế giới bên ngoài.
"Cổ thần dùng sức mạnh tinh thần xây dựng thế giới bao la như này, đến cùng là để làm gì?" Thạch Hạo nhíu mày, hắn phát hiện trong chuyện này nhất định có bí mật động trời.
Hạ giới có Hư Thần giới, thượng giới có Linh giới, trên bản chất không khác nhau nhiều chỉ cái tên là không giống mà thôi.
Là thần giới thật sự do Cổ thần mở ra? Theo hiểu biết thì Thạch Hạo cảm thấy chuyện này ít có khả năng, chỉ là dùng nó để làm gì thì khó biết rõ, có lẽ có liên quan tới việc gì đó vô cùng lớn
Chỉ là hiện tại không phải lúc thẫn thờ, hắn đã tiến vào chiến trường, đang dự thi, bất cứ lúc nào cũng sẽ gặp phải địch thủ.
Quả nhiên, xung quang liên tục vang lên tiếng nổ, hư không mơ hồ, từng bóng người hạ xuống trong vùng đầm lầy, giáp trụ sáng rực, sát khí tràn ngập.
"Xoẹt!"
Có người ra tay, mới vừa xuất hiện lập tức đánh về người bên cạnh.
Bảo cụ va chạm, phù văn đầy trời, có cổ thụ đổ nát, có bùn nhão bắn lên.
"A... "
Theo một tiếng hét thảm, Tôn giả đầu tiên đã gặp nạn, hắn bị người dùng một dây xích quấn quanh cổ, bên trên dây xích dài có ký hiệu đang chuyển động phát ra ánh sáng.
"Phụt!"
Đầu người rơi xuống đất, dây xích óng ánh rực rỡ kia cắt đứt cổ người nọ mang theo dòng máu chảy xối xả, rồi thứ này cứ giống như con rắn từ từ lùi lại.
Chỉ vừa bắt đầu mà máu đã nhuộm đỏ chiến trường, màn mở đầu được kéo lên!
Trong thời gian ngắn, người chung quanh càng nhiều thêm, tuy rằng khoảng cách giữa người với người vẫn có thế nhưng phóng tầm mắt nhìn lại vẫn thấy đâu đâu cũng là bóng người dày đặc, đầm lầy lờ mờ, vẻ yên tĩnh lập tức biến đổi, sát khí bao phủ.
"Giết!"
Không ai bảo ai, vì tự vệ, vì tranh giành, những Tôn giả này ra tay về phía người bên cạnh, không có chuyện tình cảm gì ở đây cả.
Khôn sống dại chết, vì sự sống còn, pháp tắc tàn khốc và đẫm máu nhất đang được hiển hiện.
"Ầm!"
Thạch Hạo giơ tay đánh bay một tên Tôn giả đánh lén mình, người nọ nổ tung trong không trung rồi hóa thành một màn mưa ánh sáng và biến mất, cảnh này này dọa cho người xung quanh giật nảy mình.
Giơ tay nhấc chân đã có khí thế lôi đình, dễ dàng đánh nổ một tên cường giả làm cho những người bên cạnh kiêng dè, không muốn đánh với hắn.
Đầm lầy tuy rất lớn nhưng cũng không thể chứa được tất cả người dự thi, đây cũng chỉ là một khu vực mà thôi, càng có nhiều chiến trường ở nơi xa hơn.
Tiến vào Linh giới, mọi người không thể chen chúc vào một chỗ được, tổng cộng tám mươi chiến trường tiếp giáp sát cạnh nhau.
Tám triệu Tôn giả là khái niệm gì? Dày đặc như Chân Long đạp biển, sóng lớn đập trời.
Giờ này phút này, Thạch Hạo có thể nhận biết được những chiến trường này có liên kết, có một ý chí lớn lao và ý niệm giết chóc đang cuộn trào mạnh mẽ chấn động lòng người, đây là sức mạnh tổng hợp của tất cả Tôn giả.
Một hạt châu lóng lánh hóa thành một viền vàng đánh về sau ót Thạch Hạo, cốt văn chiếu sáng rực nơi này.
Thạch Hạo quay đầu lại, giơ tay đập vào hạt châu vàng to cỡ quả nhãn kia, keeng, tia lửa văng khắp nơi, đinh tai nhức óc, cổ thụ xung quanh đều nổ tung, đồng thời bùn nhão như sóng lớn cuộn trào cuốn về bốn phương tám hướng.