Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ly biệt đều là thương cảm, nhưng đường thì cuối c*̀ng c*̃ng phải tiến về phía trước.
Thạch Hạo đi xa, bước lên hành trình!
Mỗi một châu đều rộng lớn vô ngần, từ đầu này đến đầu kia hơi chút là đếm bằng trăm triệu dặm, số lượng sinh linh các tộc khổng lồ đến không thể tưởng tượng.
Ba ngàn châu, nếu gộp lại thì cơ bản là khó có thể tính được có bao nhiêu sinh linh, đếm mãi không hết.
Lấy Lôi châu làm ví dụ, đông tây dài khoảng hai trăm ba mươi triệu dặm, nam bắc khoảng tám mươi triệu dặm, trong ba ngàn châu thì châu này c*̃ng không tính là lớn, chỉ là một châu cỡ trung ở thượng giới mà thôi.
Lần này riêng Tội châu thôi đã có tám triệu Tôn giả phù hợp tư cách báo danh dự thi, đây là đã qua mấy lần chọn lựa nếu không còn nhiều nữa!
Nhiều người như vậy làm sao có thể đều đưa vào "Tiên cổ", phải biết là còn hai ngàn chín trăm chín mươi chín châu nữa.
Rất nhiều người đều biết bên trong Tiên cổ có vận may lớn, vì vậy đua nhau báo danh, Tôn giả các giáo, sinh linh các tộc vì muốn đạt được tư cách có thể nói đã dùng tất cả thủ đoạn.
Thạch Hạo có chút sững sờ, sau khi ra ngoài hắn tự nhiên hiểu rõ tình huống, chỉ riêng Tội châu liền có tám triệu người dự thi, điều này là cho hắn cảm thấy chóng mặt, cực kỳ đau đầu.
"Chuyện này sẽ khốc liệt đến cỡ nào, cuối c*̀ng phải chết bao nhiêu người đây." Hắn linh cảm đến cuối c*̀ng thây sẽ chất thành núi, anh tài tàn lụi, quá nhiều người phải chết.
Một ông lão cười rộ lên nói: "Anh bạn trẻ quá cả nghĩ rồi, lẽ nào người lớn trong tộc không nói cho ngươi biết, tiến vào 'Tiên cổ' không dễ, số người là cố định sao? Trước khi đi vào là máu chảy thành sông rồi. Đúng rồi, ngươi là người c*̉a giáo nào?"
"Ta biết những thứ này." Thạch Hạo gật đầu nói: "Nhưng sau đó không phải càng kịch kiệt sao?"
Tề Đạo Lâm phủi tay làm người dưng, cái gì c*̃ng mặc kệ, may là bản thân Thạch Hạo từ lâu tìm hiểu ngọn ngành, biết được không ít chuyện.
"c*̣ à, ta phải đi rồi, vẫn chưa lấy được tư cách dự thi nữa." Thạch Hạo xoay người bước đi, nếu không có thể không kịp thời gian.
"Cố gắng đi, hai ngay sau là bắt đầu rồi, ngươi thật là bình tĩnh." Ông lão cười nói.
Thạch Hạo chưa từng trải qua mấy vòng tuyển chọn đơn giản nhất, giờ xuất hiện muốn dự thi thì nhất định phải có "Tín vật" c*̉a một phái, chứng minh là đệ tử trọng yếu.
Theo lời Tề Đạo Lâm thì chuyện này không có vấn đề gì, rất dễ dàng đạt được.
Tội châu có rất nhiều chủng tộc, đạo thống san sát và hiện tại có không ít đều đã sa sút cả, khó có thể xuất hiện Tôn giả đặc biệt mạnh mẽ đi dự thi, vì vậy những môn phái này trở thành mục tiêu c*̉a một số người.
Thạch Hạo một đường tiến tới rất xa, đến gặp mười mấy đạo thống sa sút, kết quả phát hiện sớm bị người "đến thăm" rồi.
Mãi tận nửa ngày sau rốt cuộc nhìn thấy một môn phái, rất hoang vu xuất hiện trên một ngọn núi lớn.
"Côn môn."
Trước cổng có một tảng đá lớn viết hai chữ như vậy. Môn phái này trông rất cổ xưa, bậc thang bằng đá xanh lên núi đều bị đạp đến lõm xuống.